Phiên tòa xét xử vụ án chiếm đoạt tài sản tại Tập đoàn Cố thị diễn ra vào một ngày mưa phùn tầm tã của tháng Mười một.
Ngồi trên băng ghế dự khán dành cho người nhà, bà Thẩm gầy rộc đi, tóc bạc trắng quá nửa, nhưng ánh mắt lườm tôi vẫn hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống. Bà ta đã phải bán tháo căn nhà cấp bốn ở quê, gom góp từng đồng cắc cuối cùng để thuê một gã luật sư hạng bét, nuôi hy vọng lật ngược thế cờ. Bên cạnh bà ta, Tô Noãn với chiếc bụng bầu tám tháng khệ nệ ngồi trên ghế bị cáo, khuôn mặt tiều tụy, không còn nửa điểm kiêu ngạo của "chân ái" ngày nào.
Khi tiếng búa của thẩm phán vang lên, Thẩm Hạo bị dẫn giải ra trước vành móng ngựa. Gã giám đốc bảnh bao ngày nào giờ tiều tụy, râu ria lởm chởm, chiếc áo tù nhân rộng thùng thình treo trên bộ khung xương run rẩy. Vừa thấy tôi, mắt gã sáng lên một tia hy vọng hèn mọn, mấp máy môi gọi "Thanh Thanh".
Tôi mỉm cười nhạt, ánh mắt lướt qua gã như nhìn một vũng bùn lầy.
Phiên tòa diễn ra nhanh chóng bởi chứng cứ phạm tội đã quá rõ ràng. Những bản sao kê chuyển tiền vào tài khoản nước ngoài, hợp đồng ma, và lời khai nhận tội của Tô Noãn tại cơ quan điều tra biến mọi nỗ lực cãi lý của luật sư bào chữa thành một trò hề.
Nhưng đỉnh điểm của vở kịch không nằm ở bản án kinh tế.
Khi được cho phép nói lời sau cùng để xin giảm án, Thẩm Hạo đã thể hiện trọn vẹn bản chất đê hèn của mình. Gã quỳ sụp xuống, chỉ thẳng tay vào mặt Tô Noãn, gào lên thảm thiết:
"Thưa tòa! Tôi bị oan! Tất cả là do con ả tiện nhân này lừa dối tôi! Cô ta dùng cái thai để uy hiếp, xúi giục tôi rút tiền công ty tẩu tán ra nước ngoài. Cô ta nói nếu tôi không làm, cô ta sẽ phá thai, cắt đứt hương hỏa nhà họ Thẩm! Tôi chỉ vì quá mong có con nên mới nhất thời hồ đồ!"
Bà Thẩm nghe đến "hương hỏa", lập tức chồm lên từ ghế dự khán, vỗ đùi đen đét phụ họa:
"Đúng rồi! Quan tòa ơi, con trai tôi bị hồ ly tinh bỏ bùa! Nó đang mang thai hai đứa cháu đích tôn của nhà họ Thẩm, xin tòa nương tay cho mẹ con nó, nhưng tội lỗi là do con ả kia khơi mào!"
Bị dồn vào đường cùng, Tô Noãn trừng đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, bật cười the thé đến mức bả vai run bần bật. Cô ta vịn vào vành móng ngựa, lảo đảo đứng dậy, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn.
"Thẩm Hạo, anh là đồ hèn hạ! Anh tưởng mình cao giá lắm sao? Anh tưởng anh có khả năng sinh ra cặp song sinh này á?" Tô Noãn quay phắt sang bà Thẩm, giọng nói chói tai vang vọng khắp phòng xử án. "Bà già ngu ngốc! Mở to mắt ra mà nhìn! Bác sĩ ở bệnh viện trung ương đã kết luận con trai bà bị vô tinh bẩm sinh! Cả đời này nó đừng hòng có lấy một mụn con!"
Cả phòng xử án ồ lên kinh ngạc. Thẩm Hạo như bị sét đánh trúng, lùi lại hai bước, lắp bắp: "Cô... cô nói bậy bạ gì đó?"
"Tôi nói bậy?" Tô Noãn cười điên dại, moi từ trong túi áo khoác ra một tờ giấy nhàu nát, ném thẳng về phía Thẩm Hạo. "Tờ xét nghiệm ADN thai nhi tôi lén làm tuần trước đấy! Cha của đứa bé là gã tình cũ của tôi, gã đã cá cược rằng tôi có thể bòn rút được bao nhiêu tiền từ thằng ngu nhà anh! Anh chỉ là cái vỏ bọc để tôi đổ vỏ, là cái máy rút tiền để tôi nuôi con cho người khác thôi!"
Mọi âm thanh trong phòng xử án dường như bị đứt đoạn.
Thẩm Hạo trợn ngược mắt, hai tay ôm lấy ngực, thở dốc từng cơn như con cá mắc cạn. Sự kiêu hãnh của một kẻ gia trưởng, ảo mộng về việc dùng con cái để thâu tóm Cố thị, tất cả vỡ nát thành từng mảnh vụn tàn nhẫn nhất.
"Không... Không thể nào... Cháu đích tôn của tôi..." Bà Thẩm lẩm bẩm, sắc mặt chuyển từ trắng bệch sang tím tái. Bà ta ôm ôm lấy ngực trái, hét lên một tiếng thất thanh rồi ngã lăn ra sàn sùi bọt mép. Nhân viên y tế lập tức phải lao vào đưa bà ta đi cấp cứu.
Khung cảnh hỗn loạn nhưng với tôi lại là một thước phim vô cùng thỏa mãn. Mọi đau khổ, nhục nhã mà chúng từng rắp tâm giáng xuống đầu tôi, giờ đây chúng phải tự mình nếm trải gấp trăm lần.
Sau khi trật tự được vãn hồi, tiếng búa của thẩm phán một lần nữa vang lên, đanh thép và lạnh lùng.
"Bị cáo Thẩm Hạo, tội danh lợi dụng chức vụ chiếm đoạt tài sản, mức án 15 năm tù giam. Bị cáo Tô Noãn, đồng phạm lừa đảo chiếm đoạt tài sản, mức án 10 năm tù giam, hoãn thi hành án cho đến khi con đủ 36 tháng tuổi."
Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp gấp trên chiếc áo vest hàng hiệu, bước ra khỏi phòng xử án mà không buồn quay đầu lại nhìn hai kẻ đang gục ngã gào khóc phía sau.
Bên ngoài tòa án, trời vừa tạnh mưa. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống bậc thềm đá cẩm thạch sáng bóng. Thư ký Tống vội vàng che ô bước tới, mở cửa chiếc xe Maybach màu đen đang chờ sẵn.
"Chủ tịch Cố, hội đồng quản trị đã thông qua quyết định phế truất toàn bộ phe phái của Thẩm Hạo. Chiều nay chúng ta sẽ mở họp báo chính thức."
"Làm tốt lắm."
Tôi bước lên xe, ngước nhìn tòa nhà Cố thị sừng sững chọc trời ở phía xa. Ngai vàng chưa bao giờ sụp đổ, nó chỉ vừa được thanh tẩy để chờ đón nữ vương thực sự của mình.