“Chúng ta.”
“Đã thanh toán xong rồi.”
Sắc mặt Trình Lỗi.
Từng chút.
Từng chút một trở nên xám xịt.
Anh ta hé môi.
Muốn nói điều gì đó.
Nhưng cuối cùng.
Vẫn không nói ra được.
Chỉ cúi đầu đầy chán nản.
Bờ vai sụp xuống.
Giống như một cái cây đã bị hút cạn nước.
“Tôi hiểu rồi.”
Giọng anh ta khàn đặc.
“Vậy thì…”
“Chúc em hạnh phúc.”
“Cảm ơn.”
Tôi xoay người rời đi.
Đi được vài bước.
Tôi chợt dừng lại.
Quay đầu nhìn anh ta.
“Trình Lỗi.”
“Hả?”
“Cũng chúc anh hạnh phúc.”
“Thật lòng đấy.”
Anh ta ngẩng đầu lên.
Hốc mắt đỏ hoe.
Tôi khẽ mỉm cười.
Rồi xoay người bước vào sảnh tiệc.
Âm nhạc.
Ánh đèn.
Tiếng cười nói.
Mọi thứ đều náo nhiệt.
Đều chân thực.
Tôi cầm một ly champagne.
Bước về phía Trần Khải.
“Nói chuyện xong rồi?”
“Ừ.”
“Trông cậu ta có vẻ không ổn lắm.”
“Con đường là do chính anh ta chọn.”
Tôi nhấp một ngụm rượu.
“À đúng rồi.”
“Trước khi anh về nước.”
“Giúp em một việc nhé.”
“Việc gì?”
“Giúp em tìm một căn nhà.”
“Rộng hơn một chút.”
“Có sân vườn.”
“Định chuyển nhà à?”
“Ừ.”
“Em dự định ở lại đây lâu dài.”
Trần Khải nhướng mày.
“Không về nước nữa sao?”
“Vẫn về.”
“Nhưng sẽ không định cư ở đó nữa.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Màn đêm đang rất sâu.
“Ở đây khá tốt.”
“Rất thích hợp để bắt đầu lại từ đầu.”
Trần Khải bật cười.
Nâng ly rượu lên.
“Vậy thì.”
“Chúc mừng cuộc đời mới.”
“Chúc mừng cuộc đời mới.”
Hai chiếc ly khẽ chạm nhau.
Phát ra âm thanh trong trẻo và vang vọng.
Giống như một lời từ biệt.
Mà cũng giống như một sự khởi đầu.