Tôi nhìn thấy sự chột dạ.
Nhìn thấy sự tức giận vì bị bóc trần.
“Được.”
“Được lắm, Hứa Vy.”
“Nếu em nhất quyết nghĩ như vậy.”
“Anh cũng chẳng còn cách nào khác.”
Anh ta lùi về sau một bước.
Giọng nói dần lạnh đi.
“Đã nói đến mức này rồi.”
“Vậy anh cũng nói thẳng luôn.”
“Đúng.”
“Anh không muốn em tiếp tục đi làm nữa.”
“Em tự nhìn lại mình xem.”
“Bây giờ em còn giống một người phụ nữ không?”
“Ngày nào cũng tăng ca.”
“Ngày nào cũng xã giao.”
“Về nhà còn muộn hơn cả anh.”
“Trong nhà lạnh tanh lạnh ngắt.”
“Ngay cả bữa cơm tử tế cũng chẳng có.”
“Mẹ anh muốn sang ở vài hôm.”
“Em cũng hết lần này đến lần khác viện cớ không có thời gian chăm sóc.”
“Đúng.”
“Em rất giỏi kiếm tiền.”
“Nhưng thì sao chứ?”
“Điều anh cần là một người vợ.”
“Không phải một cỗ máy kiếm tiền!”
“Em có biết đồng nghiệp của anh nói gì không?”
“Họ nói nhà anh âm thịnh dương suy.”
“Họ nói anh sống nhờ vào vợ.”
“Anh chịu đủ rồi!”
Ba chữ cuối cùng gần như được anh ta gào lên.
Gân xanh trên cổ cũng nổi rõ.
Tôi lặng lẽ nghe hết.
Trong lòng lạnh buốt.
Thì ra là vậy.
Mọi sự đương nhiên.
Mọi sự áp đặt.
Mọi thái độ sai khiến.
Đều bắt nguồn từ hai chữ.
Tự ti.
Anh ta không chịu nổi việc tôi giỏi hơn mình.
Không chịu nổi việc người khác nói anh ta sống dựa vào vợ.
Vì thế.
Anh ta muốn dùng cách này kéo tôi xuống.
Kéo tôi trở về độ cao mà anh ta có thể với tới.
Lấy chữ hiếu làm cái cớ.
Lấy gia đình làm xiềng xích trói buộc.
Nghe mới đường hoàng làm sao.