Sau phiên tòa, tôi liên tục gặp ác mộng.
Trong mơ, tôi lại đứng trên ban công đời trước.
Phía dưới là khoảng sân rất sâu.
Gió thổi mạnh.
Tôi gọi bảo mẫu nhưng không ai trả lời.
Tôi gọi cha.
Gọi mẹ.
Gọi em trai.
Căn nhà trống rỗng.
Sau đó, tôi rơi xuống.
Mỗi lần tỉnh lại, cả người tôi đều ướt đẫm mồ hôi.
Có đêm, tôi hét lớn đến mức cha mẹ chạy sang.
Cha bế tôi lên.
Mẹ bật đèn.
Em trai nằm trong chiếc nôi bên cạnh cũng giật mình khóc.
Nhìn thấy cả ba người, tôi mới dần bình tĩnh.
Mẹ ôm tôi.
“Ninh Ninh mơ thấy gì?”
Tôi chôn mặt vào ngực bà.
“Con mơ thấy mọi người đều không còn.”
“Mẹ biến mất.”
“Cha biến mất.”
“Em trai cũng bị người ta mang đi.”
Mẹ vuốt tóc tôi.
“Chỉ là mơ thôi.”
“Bây giờ mẹ đang ở đây.”
Cha cũng nắm tay tôi.
“Cha cũng ở đây.”
Đúng lúc ấy, em trai khóc lớn hơn.
Mẹ bế em đến bên cạnh tôi.
“Em trai cũng ở đây.”
Tôi nhìn khuôn mặt nhỏ xíu của em.
Em trai mở đôi mắt tròn, bàn tay bé xíu vung lên.
Tôi đưa ngón tay qua.
Em lập tức nắm lấy.
Cái nắm rất nhẹ.
Nhưng lại kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng.
Tôi bật khóc.
“Em trai.”
“Chị tìm được em rồi.”
Mẹ nghe thấy câu đó, nước mắt cũng rơi xuống.
Bà ôm cả hai chị em.
“Đúng.”
“Ninh Ninh tìm được em.”
“Con là người bảo vệ em trai.”
Cha ngồi bên cạnh, ôm lấy ba mẹ con.
Đêm ấy, chúng tôi ngủ cùng nhau.
Cha nằm bên trái.
Mẹ nằm bên phải.
Tôi và em trai ở giữa.
Lần đầu tiên kể từ khi sống lại, tôi không gặp ác mộng.
Sau đó, cha mẹ đưa tôi đến gặp một bác sĩ tâm lý trẻ em.
Họ không cho rằng tôi có bệnh.
Họ chỉ nói tôi đã trải qua một sự việc đáng sợ nên cần được giúp đỡ.
Bác sĩ không ép tôi kể chuyện.
Cô ấy chơi xếp hình cùng tôi.
Cho tôi vẽ tranh.
Hỏi tôi thích màu gì.
Trong bức tranh đầu tiên, tôi vẽ một ngôi nhà.
Bên trong có cha, mẹ, ông nội, tôi và em trai.
Bên ngoài là một người phụ nữ mặc đồng phục y tá.
Người phụ nữ ấy không có mặt.
Bác sĩ hỏi:
“Tại sao cô ấy không có mặt?”
Tôi đáp:
“Vì người xấu không cần có mặt.”
Bức tranh thứ hai, tôi vẫn vẽ ngôi nhà ấy.
Nhưng người phụ nữ bên ngoài đã biến mất.
Bức tranh thứ ba, tôi vẽ thêm một mặt trời rất lớn.
Bác sĩ đưa tranh cho cha mẹ.
Cô ấy nói:
“Ninh Ninh đang dần cảm thấy an toàn.”
“Điều quan trọng nhất là gia đình không nên để con bé cảm thấy mình bị bỏ lại.”
Từ hôm ấy, cha thay đổi lịch làm việc.
Dù bận đến đâu, ông cũng về ăn tối với chúng tôi ít nhất bốn ngày mỗi tuần.
Mỗi khi đi công tác, ông sẽ nói rõ mình đi đâu, bao giờ trở về.
Mẹ cũng không bao giờ rời nhà mà không nói với tôi.
Nếu phải đến bệnh viện tái khám, bà sẽ bảo:
“Mẹ đi hai tiếng.”
“Hai tiếng sau mẹ về.”
Ban đầu, tôi vẫn đứng trước cửa chờ.
Chỉ khi nhìn thấy mẹ trở lại, tôi mới yên tâm.
Về sau, tôi dần tin rằng người rời đi vẫn có thể quay về.
Ông nội cũng chuyển đến sống cùng chúng tôi.
Ông nói mình tuổi cao, cần có cháu gái bên cạnh chăm sóc.
Nhưng ai cũng biết ông lo tôi sợ hãi.
Mỗi sáng, ông đều dẫn tôi đi dạo trong vườn.
Ông dạy tôi nhận biết các loài cây.
Dạy tôi chơi cờ.
Dạy tôi viết tên mình.
Tên tôi là Lục Ninh.
Ông nội nói:
“Ninh có nghĩa là bình yên.”
“Cha mẹ đặt tên này vì mong cháu cả đời an ổn.”
Tôi nắm bút, chậm rãi viết chữ Ninh.
Đời trước, cuộc đời tôi không hề bình yên.
Nhưng đời này, tôi nhất định sẽ sống thật lâu.
Tôi sẽ nhìn cha mẹ già đi.
Nhìn em trai trưởng thành.
Nhìn ông nội sống đến trăm tuổi.
Tôi sẽ không bao giờ trở thành đứa trẻ bị bỏ lại nữa.