
Nguyệt Mộng Thư
Ngày cha tôi vung tiền bao trọn cả một tầng trong bệnh viện tư để mẹ sinh hạ em trai, có một nữ hộ sinh trẻ đẹp cứ lặng lẽ nhìn cha tôi mãi không rời mắt. Cô ta nói mẹ tôi vừa vượt cạn, cơ thể còn yếu, cần yên tĩnh nghỉ ngơi. Sau đó, cô ta nhất quyết muốn bế em trai tôi sang phòng kế bên để cho b/ú sữa. Đời trước, tôi chỉ biết ngoan ngoãn ở cạnh mẹ. Cha tôi cũng không nghi ngờ gì. Ông gật đầu. Nhưng không ai ngờ, mới sang ngày hôm sau, nữ hộ sinh ấy đã ôm em trai tôi biến mất sạch sẽ, giống như chưa từng tồn tại trên đời. Mẹ tôi không chịu nổi cú đả kích ấy, ngày ngày u u/ất ức, cuối cùng 44. Cha tôi cả đời không vượt qua được tội lỗi trong lòng. Sau khi gửi tôi cho ông nội, ông cũng 44 theo mẹ. Chỉ trong một đêm, tôi mất sạch người thân. Từ đó, tôi mắc chứng t/ự k/ỷ rất nặng. Không đến hai năm sau, vì bảo mẫu sơ suất, tôi ng/ã từ ban công xuống rồi ch/e/t. Nhà tôi chẳng một ai có kết cục yên lành. Còn người nữ hộ sinh kia thì sao? Bà ta dựa vào thân phận mẹ nuôi, mười tám năm sau đưa em trai tôi trở về nhận tổ quy tông. Sau đó, bà ta để em trai tôi kế thừa toàn bộ sản nghiệp của nhà tôi. Cho đến tận lúc hấp hối, bà ta vẫn còn vênh váo nói với người ngoài: “Đứa con trai này, đúng là tôi không uổng công nuôi.”
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương