Năm tôi sáu tuổi, em trai bắt đầu đi học mẫu giáo.
Tên em là Lục An Thừa.
Chữ An do tôi chọn.
Cha hỏi tôi vì sao thích chữ ấy.
Tôi nói:
“Vì em trai phải bình an.”
Còn chữ Thừa là do ông nội chọn.
Ông nói em trai không chỉ kế thừa tài sản.
Em phải kế thừa trách nhiệm của gia đình.
An Thừa từ nhỏ đã rất bám tôi.
Lần đầu tiên đi học, em ôm chân tôi không chịu buông.
“Chị đi cùng em.”
Tôi xoa đầu em.
“Chị học lớp lớn rồi.”
“Chị không thể vào lớp của em.”
An Thừa lập tức khóc.
“Vậy em không học nữa.”
Cha đứng bên cạnh bật cười.
“Ngày trước chị con đi học không hề khóc.”
An Thừa ôm tôi chặt hơn.
“Em không giống chị.”
“Em cần chị.”
Tôi nhìn gương mặt em.
Trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh đời trước.
Mười tám năm sau, Mạc Tư Dao đưa một thiếu niên về nhà họ Lục.
Khi ấy, tôi đã ch/e/t từ lâu.
Tôi chỉ biết chuyện thông qua những lời người giúp việc kể lại trước linh vị.
Họ nói thiếu gia trở về rất lạnh lùng.
Không tin bất cứ ai trong nhà.
Cậu ta chỉ nghe lời mẹ nuôi.
Cậu ta cho rằng cha mẹ ruột không bảo vệ được mình.
Cho rằng chị gái đã ch/e/t là một người yếu đuối.
Cho rằng ông nội đối xử tệ với Mạc Tư Dao.
Em trai đời trước chưa từng biết tôi đã gọi tên em đến tận giây cuối cùng.
Chưa từng biết mẹ vì nhớ em mà suy sụp.
Chưa từng biết cha tìm em đến mức bạc trắng tóc.
Em chỉ nghe câu chuyện do kẻ bắt cóc kể.
Còn đời này, em đang ôm chân tôi, khóc vì không muốn rời chị.
Tôi ngồi xổm xuống.
“An Thừa ngoan.”
“Chị sẽ đứng ngoài cửa.”
“Đến giờ tan học, chị đón em.”
Em thút thít:
“Chị không bỏ đi chứ?”
Tôi lắc đầu.
“Không bỏ.”
Em giơ ngón tay út.
“Ngoéo tay.”
Tôi ngoéo tay với em.
“Chị hứa.”
An Thừa cuối cùng cũng chịu vào lớp.
Nhưng cứ đi được vài bước, em lại quay đầu nhìn tôi.
Tôi luôn đứng nguyên tại chỗ.
Cho đến khi cửa lớp đóng lại.
Buổi chiều, tôi là người đầu tiên đứng trước cổng.
An Thừa vừa nhìn thấy tôi đã chạy ra.
“Chị!”
Em lao vào lòng tôi.
Tôi suýt bị em đẩy ngã.
Cha đứng phía sau vội đỡ lấy hai chị em.
Ông giả vờ nghiêm khắc.
“An Thừa, không được đụng chị ngã.”
Em lập tức ôm cổ tôi.
“Con sẽ bảo vệ chị.”
Cha nhướng mày.
“Con còn nhỏ hơn chị.”
An Thừa rất nghiêm túc.
“Nhỏ hơn cũng bảo vệ được.”
Tôi bật cười.
“Đúng.”
“An Thừa sẽ bảo vệ chị.”
Đời trước, tôi đã không đợi được em lớn lên.
Đời này, chúng tôi sẽ cùng nhau trưởng thành.