Hai người từng hợp tác ăn ý nhất bây giờ tranh nhau chứng minh người còn lại mới là kẻ chủ mưu.
Luật sư nói với tôi:
“Chứng cứ họ cung cấp cho nhau giúp vụ việc tiến triển rất nhanh.”
Tôi lật báo cáo.
“Đây có tính là họ đang lập công không?”
“Có thể được xem xét.”
Phó Duy An cười nhạt.
“Nhưng số tiền liên quan quá lớn. Lập công chỉ giúp họ trả giá ít hơn, không thể giúp họ không trả giá.”
Tôi ký vào giấy xác nhận.
“Vậy là đủ.”
Tôi không cần họ chịu kết cục thê thảm nhất.
Tôi chỉ cần pháp luật đưa ra kết quả xứng đáng.
Tháng thứ sáu của thai kỳ, tôi nhận được giấy triệu tập tham gia phiên hòa giải dân sự liên quan đến phần tài sản bị chiếm dụng.
Trình Hoài Cảnh đề nghị bán toàn bộ tài sản cá nhân để hoàn trả một phần.
Đổi lại, anh muốn tôi ký giấy xác nhận sẽ không phản đối quyền thăm nom con sau này.
Tôi từ chối gắn hai chuyện với nhau.
“Tiền anh phải trả là nghĩa vụ của anh.”
“Đứa trẻ có gặp anh hay không phải dựa trên lợi ích của đứa trẻ.”
“Không phải điều kiện giao dịch.”
Anh ngồi phía đối diện, đôi mắt đỏ ngầu.
“Anh chỉ muốn làm bố.”
“Tại sao lúc tôi chưa biết mình có thai, anh không muốn làm một người chồng tử tế?”
Anh cúi đầu.
“Anh biết mình không có tư cách.”
“Nhưng con không có lỗi.”
“Đúng.”
Tôi đặt tay lên bụng.
“Cho nên tôi sẽ không để lỗi lầm của anh phá hỏng cuộc đời con.”
“Sau khi đứa bé ra đời, nếu anh thực hiện đầy đủ nghĩa vụ, có thái độ ổn định và việc gặp mặt không gây ảnh hưởng xấu, tôi sẽ tuân theo quyết định pháp lý.”
Anh ngẩng đầu, dường như nhìn thấy hy vọng.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng anh đừng nhầm.”
“Tôi không cho anh cơ hội quay lại.”
“Tôi chỉ không dùng đứa trẻ để trả thù.”
Ánh sáng trong mắt anh chậm rãi tắt đi.
“Minh Châu, em thật sự không còn yêu anh sao?”
Tôi suy nghĩ.
“Có lẽ vẫn còn một chút.”
Anh ngẩn ra.
“Tình cảm bảy năm không thể biến mất trong vài ngày.”
“Nhưng tôi không cần hết yêu mới có thể rời đi.”
“Người trưởng thành không nên chỉ hỏi mình còn yêu hay không.”
“Còn phải hỏi người đó có xứng đáng để mình tiếp tục yêu hay không.”
“Anh không xứng.”