Tháng thứ bảy, vụ án được đưa ra xét xử.
Tôi không đến phiên tuyên án.
Luật sư gọi điện thông báo kết quả.
Trình Hoài Cảnh bị tuyên bốn năm sáu tháng t/ù vì các hành vi liên quan đến chiếm đoạt tài sản, nhận lợi ích bất chính và làm giả hồ sơ.
Tống Nhược Vy nhận ba năm tám tháng.
Toàn bộ tài sản đứng tên họ và những người thân có liên quan bị phong tỏa để khắc phục hậu quả.
Studio của Tống Nhược Vy tuyên bố phá sản.
Các giải thưởng thiết kế từng trao cho cô ấy cũng bị rà soát lại.
Trong quá trình điều tra, ban tổ chức một cuộc thi cũ phát hiện bản thiết kế giúp cô ấy giành giải năm đại học có nhiều phần trùng khớp với tác phẩm của người khác.
Vụ việc năm đó không phải cô ấy bị vu oan.
Cô ấy thật sự đạo ý tưởng.
Chỉ vì tôi tin tưởng cô ấy vô điều kiện, bỏ công sức tìm bằng chứng theo hướng có lợi, cuối cùng giúp cô ấy thoát khỏi nghi ngờ.
Khi nghe tin, tôi ngồi rất lâu trước bàn làm việc.
Hóa ra tình bạn của chúng tôi đã có vết nứt từ nhiều năm trước.
Chỉ là tôi luôn chọn nhìn về phía tốt đẹp.
Tôi không hối hận vì đã từng giúp cô ấy.
Người làm sai là cô ấy.
Không phải tôi.
Nếu vì bị phản bội mà từ nay không dám tin tưởng bất cứ ai, vậy người phải sống trong bóng tối vẫn là tôi.
Một buổi chiều, tôi nhận được thư của Tống Nhược Vy gửi từ trại tạm giam.
Bức thư chỉ có hai trang.
Cô ấy viết:
【Minh Châu, mình từng nghĩ người mình hận nhất là cậu.】
【Sau này mới nhận ra người mình hận là chính mình khi đứng cạnh cậu.】
【Mình ghét cảm giác cậu luôn làm tốt hơn. Ghét cậu giúp mình nhưng không cần mình trả lại. Ghét cậu có thể tự tin bước vào bất cứ nơi nào, còn mình phải dùng đủ cách để người khác nhìn thấy.】
【Khi Hoài Cảnh nói anh ấy mệt mỏi vì cậu, mình cảm thấy cuối cùng cũng có thứ mình thắng được cậu.】
【Mình biết anh ấy không tốt. Nhưng chỉ cần anh ấy chọn mình thay vì cậu, mình đã thấy thỏa mãn.】
【Đến bây giờ mình mới hiểu, một người đàn ông phản bội cậu để đến với mình cũng có thể phản bội mình để quay về với cậu.】
【Mình không xin cậu tha thứ.】
【Mình chỉ muốn hỏi, những năm chúng ta làm bạn, có lúc nào cậu thật lòng xem mình là người nhà không?】
Tôi đọc xong, gấp bức thư lại.
Mẹ hỏi tôi có trả lời không.
Tôi nói:
“Không.”
Không phải vì tôi chưa từng xem cô ấy là người nhà.
Mà vì đã từng xem nên mới không thể trả lời.
Có những mối quan hệ kết thúc không cần một cuộc đối thoại cuối cùng.
Cũng không cần lời tha thứ.
Chỉ cần từ nay không còn liên quan.
Tôi đặt bức thư vào cùng chiếc hộp ảnh cũ.
Sau đó khóa kho lại.
Tháng thứ tám, tôi bán căn nhà ở Vân Đình.
Môi giới hỏi tại sao tôi không giữ lại.
Dù sao vị trí rất đẹp, giá trị cũng đã tăng gần hai mươi phần trăm.
Tôi nói:
“Không thích thiết kế.”
Người mua mới là một cặp vợ chồng trẻ.
Họ dẫn theo một cô con gái khoảng bốn tuổi.
Cô bé chạy thẳng vào phòng game, vui vẻ nói muốn biến nơi đó thành phòng vẽ tranh.
Tôi nhìn hai bộ máy tính đã được chuyển đi, bỗng nhiên cảm thấy căn phòng sáng hơn rất nhiều.
Người mẹ hỏi:
“Cô Lê, căn phòng này ban đầu dùng làm gì?”
Tôi mỉm cười.
“Không quan trọng.”
“Sau này nó sẽ là phòng của con gái chị.”
Trước khi giao chìa khóa, tôi yêu cầu kỹ thuật viên khôi phục toàn bộ hệ thống mạng.
Tên wifi TNV1120 biến mất.
Mọi cài đặt được đưa về trạng thái ban đầu.
Khi màn hình hiện dòng chữ “thiết bị đã được đặt lại”, tôi bỗng hiểu có vài thứ trong đời cũng giống như vậy.
Không thể sửa thành điều mình mong muốn.
Nhưng có thể xóa đi.
Bắt đầu lại.