Năm năm sau ngày tôi rời khỏi căn nhà ở Vân Đình, Châu Quang khánh thành trụ sở mới.
Tòa nhà cao hai mươi sáu tầng.
Tầng trên cùng có một khu vườn nhỏ và phòng vui chơi dành cho con của nhân viên.
Tôi từng đề xuất phòng vui chơi ấy trong cuộc họp.
Một thành viên hội đồng hỏi có cần thiết không.
Tôi nói:
“Người trưởng thành không nên bị buộc lựa chọn giữa công việc và con cái chỉ vì công ty không muốn dành ra một căn phòng.”
Phòng trẻ em được thiết kế bởi một nhóm kiến trúc sư trẻ.
Tường màu trắng.
Nội thất gỗ sáng.
Không có rèm ren.
Không có sofa vàng rực.
Cũng không có bất cứ dấu vết nào thuộc về Tống Nhược Vy.
Ngày khánh thành, An Nhiên chạy khắp nơi khoe với bạn bè rằng mẹ mình có cả một tòa nhà.
Tạ Cảnh Thâm sửa lại:
“Không phải của riêng mẹ con.”
“Là của công ty.”
Con bé hỏi:
“Vậy mẹ có được ngủ ở đây không?”
“Không.”
Tôi đáp.
“Mẹ vẫn phải về nhà.”
An Nhiên hài lòng.
“Vậy được.”
Buổi chiều, lễ công bố kết thúc.
Tôi trở lại văn phòng, nhìn thành phố qua lớp kính.
Thư ký nói có một vị khách muốn gặp.
Là Tống Nhược Vy.
Cô ấy vừa mãn hạn chưa lâu.
Tôi vốn định từ chối.
Nhưng sau vài giây, tôi vẫn đồng ý.
Cô ấy bước vào với mái tóc ngắn, gương mặt không trang điểm.
So với năm năm trước, cô ấy gầy đi rất nhiều.
Không còn túi hàng hiệu.
Không còn trang sức.
Chỉ mặc một bộ quần áo đơn giản.
Cô ấy đứng trước bàn, nhìn tôi.
“Lâu rồi không gặp.”
“Tìm tôi có chuyện gì?”
“Mình muốn trả lại thứ này.”
Cô ấy đặt lên bàn một chiếc chìa khóa nhỏ.
Tôi nhận ra đó là chìa khóa kho cá nhân của tôi năm đại học.
Năm ấy, tôi từng giao cho cô ấy giữ phòng trường hợp mình làm mất.
Không ngờ cô ấy vẫn còn.
“Còn một chuyện.”
Cô ấy lấy ra một quyển sổ phác thảo cũ.
“Đây là bản thiết kế năm đó.”
“Giải thưởng đại học.”
Tôi không chạm vào.
“Cô muốn tôi làm gì?”
“Mình đã gửi thư thừa nhận với ban tổ chức.”
“Giải thưởng đã bị thu hồi.”
“Mình biết.”
“Mình đến không phải xin cậu giúp.”
Cô ấy nhìn ra ngoài cửa kính.
“Mình chỉ muốn nói cậu đã đúng.”
“Từ đầu đến cuối, thứ mình muốn không phải Hoài Cảnh.”
“Mình chỉ muốn có một thứ chứng minh cậu cũng có thể thua mình.”
“Nhưng sau khi thật sự lấy được anh ta, mình không hề vui.”
“Bởi vì mỗi lần anh ta nhìn mình, mình đều biết người anh ta muốn lấy làm vợ vẫn là cậu.”
“Không phải vì yêu.”
“Vì cậu có những thứ mình không có.”
Tôi bình thản hỏi:
“Bây giờ cô định làm gì?”
“Bắt đầu lại.”
Cô ấy cười rất nhạt.
“Không biết có muộn không.”
“Đó là chuyện của cô.”
“Mình biết.”
Cô ấy quay người định đi.
Đến cửa, cô ấy dừng lại.
“Minh Châu.”
“Tình bạn mười hai năm của chúng ta, có phải hoàn toàn không có ý nghĩa không?”
Tôi nhìn bóng lưng cô ấy.
“Có ý nghĩa.”
Cô ấy quay lại.
“Tôi từng thật lòng xem cô là người thân.”
“Từng thật lòng muốn cô sống tốt.”
“Những điều đó đều có ý nghĩa với tôi.”
Mắt cô ấy đỏ lên.
“Nhưng ý nghĩa không thể xóa bỏ hậu quả.”
“Chúng ta cũng không thể quay lại.”
Cô ấy gật đầu.
“Cảm ơn.”
Sau khi cô ấy rời đi, tôi cầm chiếc chìa khóa lên.
Nó đã hoen gỉ.
Tôi bỏ vào ngăn kéo cuối cùng.