Không đứng sau để hưởng lợi.
Không đứng trước để kiểm soát.
Tôi đưa tay ra.
“Đeo giúp em.”
Tạ Cảnh Thâm ngẩn người.
An Nhiên lập tức vỗ tay.
“Đồng ý rồi!”
Anh cúi đầu, cẩn thận đeo nhẫn vào ngón tay tôi.
Kích thước vừa vặn.
Tôi hỏi:
“Anh đo lúc nào?”
“Lần em tháo nhẫn để rửa tay ở nhà hàng.”
“Anh lấy trộm?”
“Anh mượn ba mươi giây.”
An Nhiên lập tức nhíu mày.
“Chú không hỏi.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng.
Sau đó nghiêm túc xin lỗi tôi.
“Anh sai rồi.”
Con bé hài lòng gật đầu.
Tôi bật cười đến chảy nước mắt.
Hôn lễ được tổ chức vào mùa xuân năm sau.
Khách mời không nhiều.
Chỉ có gia đình, bạn bè thân thiết và một số đồng nghiệp.
Tôi không mặc chiếc váy cưới đã từng đặt cho hôn lễ cũ.
Không dùng khách sạn cũ.
Không giữ lại bất cứ chi tiết nào của kế hoạch năm đó.
Tạ Cảnh Thâm nói:
“Em không cần chứng minh cuộc hôn nhân này tốt hơn cuộc hôn nhân chưa từng diễn ra.”
“Chúng ta chỉ cần làm điều mình thích.”
An Nhiên làm phù dâu nhỏ.
Con bé cầm giỏ hoa đi được nửa đường thì quên nhiệm vụ, chạy thẳng đến ôm chân tôi.
Mọi người bật cười.
Tôi cúi xuống bế con.
Tạ Cảnh Thâm đi tới, đỡ lấy giỏ hoa.
Người chủ trì hỏi anh có thấy kế hoạch bị phá hỏng không.
Anh trả lời:
“Không.”
“Đây chính là kế hoạch.”
Khoảnh khắc trao nhẫn, tôi nhìn xuống hàng ghế.
Mẹ đang lau nước mắt.
Phó Duy An ngồi phía sau, hiếm khi nở nụ cười.
Những người từng đồng hành cùng tôi trong quãng thời gian khó khăn nhất đều có mặt.
Không có Trình Hoài Cảnh.
Anh biết tin tôi kết hôn nhưng không làm phiền.
Anh chỉ gửi cho An Nhiên một món quà sinh nhật sớm và một tấm thiệp.
【Chúc mẹ con hạnh phúc.】
Tôi không biết câu đó có thật lòng không.
Cũng không còn quan trọng.