Có lẽ đến giây phút ấy, anh ta mới thật sự nhìn thấy mình khi đó đáng ghê tởm đến mức nào.
Tòa án chấp nhận yêu cầu ly hôn.
Tài sản được phân chia theo quy định.
Công ty và căn nhà vẫn thuộc về tôi.
Khoản tiết kiệm chung được chia đôi, nhưng phần của Tống Cảnh Thâm bị khấu trừ để thực hiện nghĩa vụ bồi thường.
Ngày bước ra khỏi tòa, trời rất đẹp.
Tống Cảnh Thâm đứng trên bậc thềm, gọi tôi lại.
“Diệp Thanh.”
Tôi dừng bước.
Anh ta lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là một chiếc vòng ngọc.
Màu sắc rất giống chiếc vòng mẹ để lại.
“Anh đã tìm rất lâu.”
“Không thể giống hoàn toàn.”
“Nhưng đây là chiếc gần nhất.”
“Anh muốn tặng em.”
Tôi nhìn chiếc vòng.
“Bao nhiêu tiền?”
Anh ta khựng lại.
“Không quan trọng.”
“Rất quan trọng.”
Anh ta im lặng vài giây.
“Một trăm tám mươi nghìn.”
Tôi cười.
“Anh từng nói dù hai triệu cũng sẽ mua cho tôi.”
Gương mặt anh ta lộ vẻ cay đắng.
“Anh không còn tiền.”
“Tôi biết.”
“Vậy em có thể nhận không?”
Tôi đóng chiếc hộp lại, đẩy về phía anh ta.
“Không.”
“Vì nó không phải chiếc vòng của mẹ tôi.”
“Cũng giống như anh không còn là người tôi từng yêu.”
“Có những thứ vỡ rồi, mua một thứ gần giống cũng không thể thay thế.”
Anh ta đỏ mắt.
“Chúng ta thật sự không còn khả năng nào sao?”
“Không.”
Tôi trả lời rất dứt khoát.
“Không còn.”
Anh ta cúi đầu.
Sau một lúc lâu, anh ta mới khẽ hỏi:
“Em từng yêu anh thật sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Từng.”
“Vậy tại sao em có thể rời đi nhanh như vậy?”
“Vì tôi cũng từng yêu bản thân mình.”
“Tôi có thể vì anh mà chịu khổ.”
“Nhưng không thể vì anh mà đánh mất lòng tự trọng.”
Tôi xoay người bước xuống bậc thềm.
Lần này, anh ta không gọi tôi nữa.
Nửa năm sau, công ty hoàn toàn vượt qua ảnh hưởng của vụ hợp đồng giả.
Khoản tiền bị chuyển đi được thu hồi phần lớn.
Tôi tái cơ cấu bộ máy quản lý, loại bỏ những vị trí được sắp xếp dựa trên quan hệ.
Doanh thu quý đầu tiên sau cải tổ tăng ba mươi hai phần trăm.
Tôi mua lại cổ phần của hai cổ đông nhỏ, chính thức nắm quyền kiểm soát tuyệt đối.
Tại buổi tiệc kỷ niệm thành lập công ty, trợ lý đưa cho tôi một chiếc hộp.
“Chị Diệp, bên phục chế gửi tới.”
Tôi mở ra.
Bên trong là chiếc vòng của mẹ.
Ba mảnh ngọc đã được ghép lại bằng kỹ thuật khảm vàng.
Những đường nứt không bị che giấu.
Ngược lại, chúng được phủ bằng những đường vàng mảnh, khiến chiếc vòng mang một vẻ đẹp hoàn toàn mới.
Người thợ phục chế còn gửi kèm một tấm thiệp.
“Vết nứt không phải lúc nào cũng cần biến mất.”
“Có đôi khi, chính nó chứng minh một món đồ đã từng vỡ nhưng vẫn được trân trọng.”
Tôi cầm chiếc vòng lên.
Ánh vàng chạy dọc theo vết nứt, lấp lánh dưới ánh đèn.
Tôi bỗng nhớ đến mẹ.
Nếu bà còn sống, có lẽ bà sẽ không trách tôi vì đã để chiếc vòng bị vỡ.
Bà chỉ trách tôi đã chịu uất ức quá lâu.
Tôi đeo chiếc vòng vào cổ tay.
Nó không còn nguyên vẹn như trước.
Nhưng lại vừa vặn hơn bất cứ lúc nào.
Buổi tối hôm ấy, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Đầu dây bên kia là Tống Cảnh Thâm.
Giọng anh ta khàn khàn.
“Mẹ anh nhập viện.”
Tôi không nói gì.
Anh ta tiếp tục:
“Bà muốn gặp em.”
“Bà nói có lời muốn xin lỗi.”
Tôi nhìn dòng xe bên ngoài cửa kính.
“Không cần.”
“Diệp Thanh…”
“Tống Cảnh Thâm.”
Tôi bình tĩnh ngắt lời anh ta.
“Chúng ta đã ly hôn.”
“Mẹ anh khỏe hay ốm đều không còn liên quan đến tôi.”
“Trước kia tôi lo cho bà vì bà là mẹ chồng tôi.”
“Không phải vì tôi nợ bà.”
Anh ta im lặng.
Một lúc sau, anh ta mới hỏi:
“Em sống tốt không?”
“Tốt.”
“Còn anh?”
Anh ta cười khổ.
“Không tốt lắm.”
Tôi không an ủi.
Không phải vì tôi tàn nhẫn.
Mà vì cuộc sống không tốt của anh ta là kết quả của chính lựa chọn anh ta đã đưa ra.
Anh ta từng có nhà.
Có công việc.
Có người vợ sẵn sàng cùng anh ta đi qua những ngày khó khăn.
Nhưng anh ta cho rằng tất cả những thứ ấy quá dễ dàng.
Anh ta muốn một người phụ nữ yếu đuối biết dựa dẫm.
Muốn cảm giác được ngưỡng mộ.
Muốn dùng tài sản không thuộc về mình để đóng vai người cứu rỗi.
Cuối cùng, anh ta mất sạch.
“Diệp Thanh.”
Anh ta gọi tên tôi lần cuối.
“Nếu hôm đó anh đứng về phía em thì sao?”
Tôi nhìn chiếc vòng trên cổ tay.
“Không có nếu.”
“Nếu một người phải đợi đến lúc vợ bị t/á/t trước mặt cả họ mới quyết định đứng về phía ai, vậy cuộc hôn nhân ấy vốn đã không còn ý nghĩa.”
Tôi cúp máy.
Sau đó chặn số.
Một năm sau, tôi chuyển đến một căn nhà mới.
Căn nhà cũ đã được bán.
Tôi không muốn giữ lại bất kỳ dấu vết nào của nhà họ Tống.
Nhà mới có cửa sổ rất lớn, nhìn ra một khu vườn đầy hoa.
Tôi dành riêng một căn phòng để đặt ảnh và đồ vật của mẹ.
Chiếc vòng ngọc được tôi đeo vào những ngày quan trọng.
Mỗi khi nhìn thấy những đường vàng trên đó, tôi đều nhớ rằng con người cũng giống như ngọc.
Bị tổn thương không có nghĩa là trở nên vô giá trị.