Ngày Lục Mặc Uyên kết hôn, thứ hắn dùng để rước dâu không phải xe hoa, mà là một cỗ quan tài gỗ ép tôi bước vào.
Bọn vệ sĩ lôi xềnh xệch tôi từ tầng hầm ẩm mốc, ném thẳng xuống giữa sảnh tiệc lộng lẫy của Lục gia.
Đầu gối tôi đập mạnh xuống sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt.
Xung quanh tuyệt nhiên không có lấy một chữ hỉ hay bóng dáng hoa hồng đỏ nào.
Khắp nơi giăng kín lụa trắng, hoa cúc trắng và tiếng nhạc đám ma thê lương rợn người.
Ngay chính giữa sân khấu, bức di ảnh cỡ lớn của Thẩm Nguyệt - "ánh trăng sáng" trong lòng Lục Mặc Uyên - đang mỉm cười nhợt nhạt.
Lục Mặc Uyên mặc đồ tang đen tuyền, ánh mắt nhìn tôi như nhìn một thứ giòi bọ tởm lợm.
"Diệp An Cẩn, mạng của cô bỉ ổi như vậy, sao vẫn chưa chết đi?"
"Hôm nay là ngày giỗ của Tiểu Nguyệt, cũng là ngày cô phải quỳ trước linh vị cô ấy để tạ tội!"
Hắn vừa dứt lời, gã quản gia đã cầm một bó nhang đang cháy dở, gí sát vào mặt tôi.
"Thiếu phu nhân, mau dập đầu lạy ba lạy trước di ảnh Thẩm tiểu thư đi."
"Nếu không, hôm nay cái mạng chó của cô cũng đừng hòng giữ lại."
Tôi khẽ nheo mắt, cảm nhận mùi khét lẹt của tàn nhang sượt qua gò má.
Diệp An Cẩn?
Bọn ngu xuẩn này, đến tận bây giờ vẫn tưởng tôi là đứa em gái song sinh yếu đuối, thiện lương của mình sao?
Diệp An Cẩn đã bị lũ khốn nạn này bức đến phát điên, hiện đang phải nằm trong phòng chăm sóc tích cực.
Còn tôi là Diệp An Kỳ, con quái vật lớn lên từ những võ đài sinh tử ngầm ở biên giới Mạn Bắc.
Kẻ mà cả giới hắc đạo nghe tên đã phải khiếp vía gọi một tiếng "Huyết Sát".
Hôm nay tôi cố tình mặc lại chiếc váy nhuốm máu của em gái, tự chui đầu vào rọ.
Chính là để tiễn cả cái Lục gia này xuống địa ngục!
Lâm Uyển Nhi - đứa em gái nuôi đầy tâm cơ của Lục gia - õng ẹo bước tới, chiếc giày cao gót đính đá nhọn hoắt giẫm mạnh lên mu bàn tay tôi.
"Chị hai, chị ngoan ngoãn nhận lỗi đi. Ai bảo chị ghen tuông hãm hại chị Tiểu Nguyệt làm gì?"
"Anh Mặc Uyên rộng lượng cho chị một danh phận, chỉ cần chị dập đầu rỉ máu, có khi anh ấy sẽ tha cho chị sống nốt quãng đời còn lại trong trại tâm thần đấy."
Nói rồi, ả ta che miệng cười nham hiểm, liếc mắt ra hiệu cho quản gia.
"Bấm máy chiếu đi, cho mọi người xem vị đại tiểu thư thanh cao của Diệp gia rốt cuộc đã làm ra những chuyện đê tiện gì!"
Màn hình khổng lồ phía sau linh vị vụt sáng.
Những hình ảnh nhạy cảm bị cắt ghép trắng trợn và tiếng rên rỉ dơ bẩn bắt đầu phát lên ầm ĩ.
Khách khứa bên dưới ồ lên kinh tởm, những lời lăng mạ tục tĩu ném về phía tôi như mưa đá.
Lục Mặc Uyên nhếch mép, giọng điệu tàn nhẫn đến cực điểm:
"Thấy chưa? Loại đàn bà lăng loàn như cô, xứng đáng bị cả thế giới dẫm đạp."
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, mặc kệ mu bàn tay đang rỉ máu vì cú giẫm của Lâm Uyển Nhi.
Một nụ cười vặn vẹo, cuồng vọng dần kéo nứt khóe môi tôi.
"Ồ? Vậy sao?"
Tôi khẽ gật gù, xương cổ kêu răng rắc.
Ngay giây tiếp theo, không ai kịp nhìn rõ tôi đã ra tay thế nào.
"Rắc!"
Tiếng xương gãy giòn tan vang lên rợn người.
Lâm Uyển Nhi chưa kịp thét lên, cả thân hình ả đã bị tôi quật ngã nhào, bẻ gãy quặt một bên chân như bẻ cành củi khô.
Ả đau đớn lăn lộn trên mặt đất, tiếng la hét xé toạc bầu không khí tang thương giả tạo.
"Á! Chân của tôi! Mặc Uyên, cứu em!"
Lục Mặc Uyên biến sắc, gân xanh nổi đầy trán hét lớn: "Con khốn! Mày dám phản kháng? Người đâu, phế hai tay nó cho tao!"
Mười tên vệ sĩ to con lực lưỡng từ các góc sảnh lập tức rút gậy sắt, hung hăng lao về phía tôi.
Tôi lững thững đứng dậy, tặc lưỡi phủi nhẹ lớp bụi trên chiếc váy trắng tả tơi.
Máu nóng trong người bắt đầu sục sôi, bản năng bạo lực bị kìm nén suốt bao năm rốt cuộc cũng tìm được chỗ trút.
Hôm nay, nợ máu của An Cẩn, tôi sẽ bắt từng đứa ở đây phải trả bằng mạng!