Mười cây gậy sắt xé gió lao đến, nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng trên người tôi.
Đám khách khứa nhắm tịt mắt, chờ đợi tiếng xương vỡ vụn của kẻ thế cô.
Nhưng bọn chúng đã nhầm.
Tôi chỉ khẽ nghiêng đầu.
Gậy sắt thứ nhất sượt qua tóc.
Tay tôi vung lên, túm gọn lấy cổ tay tên vệ sĩ, vặn ngược một góc 180 độ.
Tiếng "Rắc!" chát chúa vang lên cùng tiếng la hét thảm thiết.
Tôi đoạt lấy gậy sắt, tiện đà quật thẳng vào ống đồng gã tiếp theo.
"Binh! Bốp!"
Những âm thanh va đập nặng nề liên tục vang lên.
Chưa đầy một phút.
Đúng, chưa đến sáu mươi giây đồng hồ.
Mười tên vệ sĩ tinh nhuệ của Lục gia, kẻ gãy tay, kẻ gục ngã ôm chân, lăn lộn rên rỉ trên sàn đá cẩm thạch.
Chiếc váy trắng của tôi lấm tấm vài vệt máu đỏ tươi, chói mắt như những đóa bỉ ngạn nở rộ.
Cả sảnh đường rộng lớn bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Tiếng nhạc đám ma cũng bị gã quản gia sợ hãi ấn tắt phụt từ lúc nào.
Tôi bước qua những thân hình đang co giật, tiến về phía Lục Mặc Uyên.
Mũi gậy sắt cọ xuống mặt sàn, tạo ra những tiếng "két... két..." rợn gáy.
Lục Mặc Uyên sững sờ, đôi mắt sâu thẳm híp lại, gân xanh trên trán giật liên hồi.
Hắn nhìn tôi, ánh mắt từ khinh bỉ dần chuyển sang kinh ngạc, rồi vụt qua một tia u ám, chiếm hữu bệnh hoạn.
"Diệp An Cẩn... Cô học những thứ mưu hèn kế bẩn này từ lúc nào?"
Giọng hắn trầm khàn, mang theo sự tức giận nhưng lại xen lẫn một thứ hưng phấn kỳ dị.
Hắn vẫn nghĩ đây chỉ là trò lạt mềm buộc chặt của đứa vợ bù nhìn sao?
Thật nực cười.
Tôi khẽ ném gậy sắt sang một bên, tiếng kim loại va đập khô khốc.
Chân tôi giẫm thẳng lên di ảnh của Thẩm Nguyệt đang rơi lăn lóc dưới đất.
"Xoảng!"
Kính vỡ nát, gót giày của tôi nghiền nát khuôn mặt thanh thuần đang mỉm cười nhợt nhạt kia.
"Mày dám?!" Lục Mặc Uyên gầm lên như thú dữ.
Hắn rút phắt khẩu súng bạc từ thắt lưng, chĩa thẳng vào trán tôi.
Không khí trong sảnh tiệc đóng băng.
Lâm Uyển Nhi đang ôm chân gãy cũng gào lên the thé: "Bắn chết nó đi! Bắn nát sọ con tiện nhân đó đi anh Mặc Uyên!"
Nòng súng lạnh ngắt cách ấn đường tôi chưa đầy ba tấc.
Nhưng tôi không lùi một bước, khóe môi càng vặn vẹo một nụ cười quỷ dị.
"Lục tổng nổ súng đi chứ? Sao tay lại run thế kia?"
Tôi khẽ chớp mắt, nhích lại gần nòng súng, thấp giọng khiêu khích.
Ánh mắt Lục Mặc Uyên tối sầm lại, hô hấp trở nên nặng nề.
Hắn chưa bao giờ thấy một "Diệp An Cẩn" ngông cuồng, rực rỡ và đẫm máu đến mức khiến người ta nghẹt thở thế này.
Sự tương phản giữa khuôn mặt thanh tú và sát khí bạo tàn làm dấy lên trong hắn một dục vọng chinh phục vặn vẹo.
"Cô tưởng tôi không dám? Chỉ cần tôi siết cò, cô sẽ xuống bồi táng cùng Tiểu Nguyệt!"
"Bồi táng sao?"
Tôi ngửa cổ cười lớn, tiếng cười sắc lạnh xuyên thấu màng nhĩ những kẻ có mặt.
Tôi lôi từ trong túi áo ra một chiếc điều khiển nhỏ, bấm cạch một tiếng.
Màn hình khổng lồ chớp tắt.
Đoạn video dơ bẩn ghép mặt "Diệp An Cẩn" biến mất.
Thay vào đó là hình ảnh độ nét cao quay tại một khu nghỉ dưỡng hạng sang ở trời Tây, ngay ngày hôm qua.
Người phụ nữ trong video đang nằm ấp ôm một gã đàn ông xa lạ, tiếng cười lả lơi vang vọng.
Khuôn mặt đó, nốt ruồi son dưới khóe mắt đó...
Chính là Thẩm Nguyệt - người đáng lẽ đã chết cháy trong vụ tai nạn ba năm trước!
Đám đông ồ lên kinh hãi, tiếng xì xào bùng nổ.
Sắc mặt Lục Mặc Uyên nháy mắt trắng bệch, khẩu súng trong tay khẽ run lên.
"Không... Không thể nào... Tiểu Nguyệt đã chết rồi..."
"Chết rồi sao?"
Tôi mỉm cười tàn độc, bước tới áp sát Lục Mặc Uyên, nhẹ nhàng gạt nòng súng của hắn sang một bên.
"Vậy để tao gọi hồn cô ta về cho mày nhé."
Tôi giơ tay lên không trung, búng tay một cái "tách".
Cửa chính của sảnh tiệc lập tức bị một cước đá văng sập xuống.
Một bóng người bị trói gô như lợn, mồm nhét đầy giẻ, bị hất văng vào giữa sảnh, nằm rạp ngay dưới chân Lục Mặc Uyên.
Người đàn bà với mái tóc rũ rượi ngẩng đầu lên, khuôn mặt xám xịt cắt không còn một giọt máu.
Thẩm Nguyệt.
Cú lừa thế kỷ của Lục gia, sự chịu đựng oan khuất của em gái tôi suốt ba năm trời.
Hôm nay, chính thức bị Huyết Sát tôi xé xác.