Cả sảnh đường nín thở.
Lục Mặc Uyên lùi lại nửa bước, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào người đàn bà đang nằm bẹp dưới đất.
"Tiểu Nguyệt... Không thể nào... Bọn chúng bảo em đã chết cháy rồi cơ mà?"
Thẩm Nguyệt run rẩy nhổ túm giẻ trong miệng ra, nước mắt lem nhem, bò đến ôm chầm lấy chân hắn.
"Mặc Uyên, cứu em! Con ả điên này bắt cóc em từ nước ngoài về đây, nó định giết em!"
Tôi bật cười khanh khách, tiếng cười lạnh lẽo cắt ngang màn kịch rẻ tiền.
"Bắt cóc sao? Phải gọi là bế tận giường gã tình nhân ngoại quốc của cô về đây mới đúng."
Tôi ném xấp tài liệu dày cộp thẳng vào mặt Lục Mặc Uyên.
Giấy tờ bay lả tả như tuyết trắng rụng xuống giữa đám tang giả tạo.
"Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn cho kỹ, Lục tổng."
"Ba năm trước, người phụ nữ yêu quý của mày tự dàn cảnh chết cháy để ôm tiền bỏ trốn cùng tình nhân."
"Vậy mà mày lại đổ hết tội lỗi lên đầu Diệp An Cẩn, tra tấn con bé đến sống dở chết dở!"
Lục Mặc Uyên cúi gằm mặt nhìn những tờ sao kê ngân hàng, vé máy bay và hình ảnh ăn chơi trác táng của Thẩm Nguyệt.
Bàn tay cầm súng của hắn run bần bật, gân xanh nổi dọc mu bàn tay như sắp đứt tung.
Niềm tin méo mó mà hắn dùng để hành hạ An Cẩn suốt ba năm qua, giờ vỡ vụn thành từng mảnh.
Thẩm Nguyệt hoảng loạn xua tay: "Không, Mặc Uyên, anh nghe em giải thích..."
"Bốp!"
Một cái tát giáng trời giáng thẳng xuống mặt Thẩm Nguyệt, đánh ả ngã văng ra xa, hộc máu mồm.
Người ra tay không phải tôi, mà chính là Lục Mặc Uyên.
Ánh mắt hắn lúc này dâng lên một thứ sát khí cuồng loạn, vừa điên dại vừa tàn nhẫn.
Hắn quay ngoắt sang nhìn tôi, lồng ngực phập phồng, hơi thở nóng rực mùi nguy hiểm.
"Diệp An Cẩn... Cô biết tất cả những chuyện này từ khi nào?"
Hắn bước tới một bước, đôi mắt đen sâu thẳm ghim chặt lấy tôi, mang theo một sự chiếm hữu bệnh hoạn chưa từng có.
"Cô giả vờ chịu đựng, là để hôm nay tự tay vạch trần tất cả, muốn tôi phải hối hận vì đã đối xử tệ với cô sao?"
Giọng hắn trầm khàn, vang lên sự hưng phấn đầy méo mó: "Được lắm, cô thành công rồi. Từ nay, vị trí Lục phu nhân này, chỉ có mình cô..."
"Phụt!"
Tôi không buồn nghe hết câu, trực tiếp vung chân, tung một cú đá tàn khốc vào giữa ngực hắn.
Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên rõ mồn một.
Lục Mặc Uyên bay ngược ra sau đập mạnh vào bàn thờ, linh vị và bát hương đổ sầm xuống đất vỡ nát.
"Khụ..." Hắn phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt không thể tin nổi nhìn tôi.
Tôi dẫm gót giày lên lồng ngực đang phập phồng của hắn, hơi cúi người, nở nụ cười giễu cợt.
"Hối hận? Lục phu nhân?"
"Tao nhổ vào!"
Tôi bóp chặt cằm hắn, gằn từng chữ: "Mở to mắt ra mà nhìn. Tao không phải là con em gái ngốc nghếch thiện lương của tao."
"Tao là Diệp An Kỳ."
"Ở giới hắc đạo Mạn Bắc, người ta gọi tao là Huyết Sát."
Đồng tử Lục Mặc Uyên co rút kịch liệt, sự sợ hãi tột độ cuối cùng cũng thế chỗ cho dục vọng vặn vẹo.
Cái tên Huyết Sát - bá chủ thế giới ngầm, kẻ chuyên tàn sát những tổ chức tội phạm khét tiếng nhất.
Đám khách khứa xung quanh nghe đến cái tên này thì hai chân nhũn ra, thi nhau quỳ rạp xuống đất lạy lục.
Tôi rút một chiếc khăn tay lụa trắng, thong thả lau đi vết máu văng trên mu bàn tay.
"Những vết sẹo trên người An Cẩn, tao sẽ bắt chúng mày trả lại gấp trăm lần."
Tôi phẩy tay.
Hàng chục bóng đen từ ngoài cửa ập vào, toàn bộ đều là lính đánh thuê vũ trang tận răng, bao vây kín mít sảnh tiệc.
"Tất cả sản nghiệp Lục gia, chuyển nhượng toàn bộ vào quỹ từ thiện đứng tên Diệp An Cẩn trong vòng một giờ."
"Còn Lục Mặc Uyên, Thẩm Nguyệt, và cả con ả Lâm Uyển Nhi què chân kia..."
Tôi ném chiếc khăn tay đẫm máu xuống mặt Lục Mặc Uyên.
"Tống cổ tất cả chúng nó vào đấu trường sinh tử ở biên giới. Cho chúng nó nếm thử cảm giác mỗi ngày phải cắn xé nhau để giành giọt nước sống qua ngày."
"Không! Không! Tha cho tôi!" Tiếng gào khóc thê thảm của Thẩm Nguyệt và Lâm Uyển Nhi vang vọng khắp sảnh đường.
Lục Mặc Uyên bị hai gã lính đánh thuê lôi xềnh xệch đi như một con chó chết, ánh mắt hắn dại ra, lẩm bẩm trong điên loạn.
Mọi thứ của Lục gia đã chính thức bị xóa sổ chỉ trong một đêm.
Tôi quay lưng bước ra khỏi đại sảnh ngột ngạt, đón lấy cơn gió lạnh buốt của bóng đêm.
"Đi thôi." Tôi thấp giọng ra lệnh cho thuộc hạ. "Đến bệnh viện đón An Cẩn về nhà."