Cũng trong tháng ấy.
Một chuyện khác cũng đã có kết quả.
Bản báo cáo tài chính quý đầu tiên sau khi Cố Hành quay trở lại Cố Thị được công bố.
Lợi nhuận ròng tăng hai mươi ba phần trăm so với quý trước.
Mớ hỗn độn mà Triệu Bằng để lại gần như đã được giải quyết xong.
Tiêu đề các bản tin đều rất khoa trương.
"Cố Hành trở lại, nhà vua trở về."
Lúc đọc được bản tin ấy.
Tôi đang ngồi trong văn phòng ăn cơm hộp.
Phương Du ghé sang nhìn một cái.
"Anh ta vẫn giỏi thật."
"Ừ."
"Năng lực của anh ta vốn chưa bao giờ kém."
"Kém là ở những thứ khác."
"Bây giờ bù đắp được rồi?"
"Tớ không biết."
"Cũng không phải chuyện tớ cần bận tâm."
Phương Du bĩu môi.
Không nói thêm nữa.
Đầu tháng Sáu.
Một buổi chiều cuối tuần.
Tôi và Lục Dịch đang ăn tối ở một nhà hàng Nhật.
Ăn được một nửa.
Anh ấy đặt đôi đũa xuống.
Nhìn tôi.
"Lâm Chiêu."
"Hửm?"
"Em đã suy nghĩ hai tháng rồi."
"Có câu trả lời chưa?"
Đôi đũa đang gắp miếng cá hồi của tôi khựng lại giữa không trung.
Hai tháng.
Đã hai tháng kể từ ngày anh ấy nói muốn chính thức theo đuổi tôi.
Trong hai tháng ấy.
Anh ấy mời tôi ăn năm bữa cơm.
Tặng tôi hai cuốn sách.
Giúp tôi chuyển văn phòng một lần.
Có lần tôi tăng ca đến khuya.
Anh ấy còn âm thầm gọi đồ ăn mang đến.
Nhưng chưa từng thúc ép tôi lấy một lần.
Cũng chưa từng hỏi lại tôi lấy một lần.
"Lục Dịch."
"Ừ."
"Em nghĩ kỹ rồi."
"Câu trả lời là gì?"
"Mình thử nhé."
Anh ấy ngây người hai giây.
Rồi mỉm cười.
Không phải kiểu cười thật lớn.
Mà là khóe môi từ từ cong lên.
Đôi mắt cũng khẽ cong theo.
"Được."
"Vậy anh..."
"Nhưng em có điều kiện."
"Nói đi."
"Thứ nhất, anh không được can thiệp vào công việc và những quyết định của em."
"Tất nhiên."
"Thứ hai, em sẽ không thể nhanh chóng bước vào một mối quan hệ. Có thể sẽ có những lúc em rất lạnh nhạt. Không phải vì em có ý kiến với anh, mà đó là quán tính của em."
"Không sao."
"Khả năng thích nghi của anh rất tốt."
"Thứ ba..."
"Còn có điều kiện thứ ba nữa sao?"
"Thứ ba, anh không được vì em là người từng ly hôn mà lúc nào cũng cẩn thận từng chút một. Em không cần ai xem mình như một món đồ dễ vỡ."
Anh ấy suy nghĩ một lúc.
"Lâm Chiêu, em là người không giống một món đồ dễ vỡ nhất mà anh từng gặp. Em cứ yên tâm."
Tôi đặt đôi đũa xuống.
"Được. Vậy... bắt đầu nhé."
"Bắt đầu."
Anh ấy nâng chén rượu sake lên.
"Chúc cho một khởi đầu mới."
Tôi khẽ chạm ly với anh ấy.
Rượu sake trong veo.
Vị đầu hơi ngọt.