Tháng Năm, một tạp chí chuyên ngành đăng tải bài phỏng vấn riêng về tôi.
Tiêu đề là:
"Lâm Chiêu của Chiêu Bạch: Từ trợ lý Tổng giám đốc đến cố vấn thương hiệu doanh thu hàng chục triệu tệ, cô ấy chỉ mất một năm."
Trong bài viết có nhắc đến sáu năm tôi làm việc ở Cố Thị.
Nhưng phần lớn nội dung đều xoay quanh phương pháp luận của Chiêu Bạch, các số liệu thực tế và mô hình kinh doanh.
Ngày bài viết được đăng.
WeChat của tôi có thêm hơn hai trăm lời mời kết bạn.
Trong đó có hơn mười thương hiệu muốn hợp tác.
Một vài quỹ đầu tư cũng muốn gặp tôi.
Ngoài ra còn có một tin nhắn đến từ người mà tôi hoàn toàn không ngờ tới.
Trần Nhược.
Chính là Trần Nhược.
Người từng thay tôi làm trợ lý Tổng giám đốc Cố Thị.
Và chỉ bốn tháng sau đã bị điều sang bộ phận khác.
"Chị Lâm, chúc mừng chị. Em đọc bài phỏng vấn của chị rồi, thật sự rất khâm phục. Hồi còn ở Cố Thị, em còn trẻ, không hiểu chuyện, từng nói vài lời không hay về chị. Hôm nay em muốn xin lỗi."
Tôi nhìn tin nhắn ấy.
Rồi nhớ lại.
Hình như khi đó cô ấy từng nói trong phòng trà rằng:
"Lâm Chiêu chẳng phải chỉ dựa vào quan hệ với sếp mới giữ được vị trí đó sao."
Nếu là tôi của một năm trước.
Có lẽ sẽ tức giận.
Nhưng bây giờ thì không.
Tôi chỉ trả lời cô ấy một câu.
"Không sao. Chúc em mọi việc thuận lợi."
Không cần thiết phải tiếp tục so đo với những chuyện nhỏ nhặt của quá khứ nữa.