Năm năm sau.
Chiêu Bạch đã giữ vững vị trí trong top ba của ngành. Tôi không còn phải tự mình xử lý mọi việc nữa. Công ty đã có CEO phụ trách điều hành hằng ngày, còn tôi lui về vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị, mỗi tuần chỉ đến văn phòng ba ngày, thời gian còn lại dành để ở bên gia đình.
Phòng tranh của Lục Dịch cũng từ một cơ sở phát triển thành ba cơ sở. Chúng tôi sống trong một căn biệt thự có sân vườn ở phía nam thành phố. Trong sân trồng hai cây hoa mộc, được đánh chuyển từ trước cổng khu công viên sáng tạo ngày trước.
Phương Du vẫn là Giám đốc Thiết kế kiêm đối tác của Chiêu Bạch. Cô ấy không kết hôn, nhưng nuôi hai chú chó, sống tự do hơn bất kỳ ai.
Một buổi chiều cuối tuần, tôi đang cắt tỉa chậu lưỡi hổ trong vườn.
Đúng vậy.
Vẫn là chậu cây ấy.
Chậu lưỡi hổ tôi mang ra từ Cố Thị.
Đã sống được mười một năm.
Được tách chậu rất nhiều lần.
Con cháu của nó phủ kín cả bậu cửa sổ.
Điện thoại reo lên.
Là Đỗ Minh Viễn.
"Giám đốc Lâm, có chuyện này chắc cô sẽ muốn biết. Trong cuộc họp Hội đồng quản trị của Cố Thị tuần trước, Cố Hành đã chính thức từ chức. Lần này là nghỉ hẳn thật rồi, còn chuyển toàn bộ cổ phần cho em trai."
"Tôi biết rồi."
"Bây giờ anh ta toàn thời gian điều hành Quỹ Phong Hòa. Tháng trước còn đầu tư vào một đối thủ cạnh tranh của Chiêu Bạch."
"Công ty nào?"
"Thương hiệu Thành Quang."
"Không tệ."
"Họ làm khá tốt."
"Cô không để ý à?"
"Chuyện kinh doanh thôi."
"Không có gì phải bận tâm."
Cúp điện thoại.
Tôi tiếp tục cắt tỉa chậu lưỡi hổ.
Lục Dịch từ trong bếp mang ra hai ly nước chanh.
Đặt lên chiếc bàn ngoài vườn.
Rồi ngồi xuống lật quyển sách tranh của mình.
"Ai gọi thế?"
"Đỗ Minh Viễn."
"Anh ấy nói Cố Hành đầu tư vào đối thủ cạnh tranh của bọn em."
"Ừ."
"Rồi sao nữa?"
"Hết rồi."
Anh ấy lật sang một trang khác.
Không hỏi thêm nữa.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá của hai cây hoa mộc.
Rơi xuống mặt bàn.
Rơi lên thành cốc.
Rơi lên mu bàn tay anh ấy.
Tôi gom những chiếc lá khô vừa cắt bỏ vào túi rác.
Phủi lớp đất trên tay.
Mười một năm trước.
Trong đêm mưa ấy.
Khi ôm một thùng giấy cùng một chậu cây xanh bước ra khỏi thang máy ở tầng bốn mươi hai...
Tôi chẳng có gì cả.
Không có tiền.
Không có phương hướng.
Không có cả tên tuổi.
Còn bây giờ...
Công ty được định giá hơn một trăm triệu tệ.
Nằm trong top ba của ngành.
Có một người thật sự nhìn thấy tôi.
Có một mái ấm thật sự thuộc về tôi.
Những thứ mà trước đây tôi từng nghĩ là tất cả...
Sự công nhận của Cố Hành.
Danh phận bà Cố.
Chiếc bàn làm việc hình chữ L ở tầng bốn mươi hai.
Tất cả...
Đều đã ở lại trong tòa nhà ấy.
Tôi không mang theo thứ gì.
Nhưng cũng chưa từng đánh mất điều gì.
Bởi vì...
Những thứ thật sự đáng để mang theo...
Từ trước đến nay chưa bao giờ nằm trong tay người khác.
Hương hoa mộc trong gió chiều thoang thoảng rất nhẹ.
Lục Dịch dừng tay lật sách.
Ngẩng đầu nhìn tôi.
"Đang nghĩ gì thế?"
"Không nghĩ gì cả."
"Vậy lại đây ngồi."
Tôi bước tới.
Ngồi xuống bên cạnh anh ấy.
Cánh tay anh ấy rất tự nhiên vòng qua vai tôi.
Tôi nhẹ nhàng tựa vào anh.
Trên bãi cỏ trong vườn, ánh sáng và bóng cây đan xen vào nhau.
Chậu lưỡi hổ đứng lặng trên bậu cửa sổ.
Đầu lá phản chiếu ánh hoàng hôn.
Ngày tháng phía trước còn rất dài.
Đủ để tôi thong thả sống hết một đời.
—Hoàn.