Mùi máu tanh tưởi xộc thẳng vào mũi tôi, quyện cùng mùi nước hoa đắt tiền trong sảnh tiệc.
Phó Cảnh Sâm gục đầu lên vai tôi. Con dao găm sắc lẹm của Lâm Uyển cắm ngập vào bả vai trái của anh ta, chỉ cách trái tim vài centimet. Máu tươi ứa ra, nhuộm đỏ cả một mảng áo sơ mi trắng muốt, nhỏ tong tỏng xuống thảm nhung.
"Cảnh Sâm!" Lâm Uyển buông thõng tay, lùi lại trong hoảng loạn, khuôn mặt rúm ró vì sợ hãi. "Không... em không định đâm anh... em chỉ muốn giết nó..."
Chưa kịp nói dứt câu, hai vệ sĩ của Hạ gia đã lao đến, đá gập kheo chân Lâm Uyển, ấn mặt cô ta xuống sàn nhà lạnh lẽo. Chiếc còng số 8 thứ hai trong đêm lạnh lùng bập vào tay cô ta. Cảnh sát tống cổ Lâm Uyển ra ngoài trong tiếng la hét điên loạn.
Phó Cảnh Sâm trượt dần xuống, bàn tay đầy máu của anh ta cố gắng bấu víu lấy vạt váy của tôi. Hơi thở anh ta đứt quãng, mồ hôi hột túa ra đầy trán, nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia hy vọng thảm hại:
"Nam Tinh... anh... anh cứu mẹ con em rồi... Có phải... có phải chúng ta... hòa không?"
Tôi đứng bất động, cúi xuống nhìn người đàn ông từng là tất cả thanh xuân của mình, nay đang quằn quại dưới chân như một con chó hoang mất chủ. Trái tim tôi, nơi từng đập rộn ràng vì anh ta, giờ đây tĩnh lặng như mặt hồ nước đọng.
Tôi rút một chiếc khăn tay lụa từ trong túi xách, nhẹ nhàng lau đi vết máu bắn trên mu bàn tay mình, rồi thả chiếc khăn rơi thẳng xuống mặt anh ta.
"Một nhát dao của anh, định đổi lấy mạng sống của chú tôi và ba năm thanh xuân tôi bị mẹ con anh chà đạp sao? Phó Cảnh Sâm, mạng của anh chưa đắt giá đến thế đâu."
Tôi quay người, lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ: "Gọi xe cấp cứu. Giữ mạng cho anh ta, đừng để anh ta chết dễ dàng quá, phải sống mà ra hầu tòa."
Nói xong, tôi khoác tay anh trai, sải bước rời khỏi sảnh tiệc, không một lần ngoảnh lại nhìn kẻ đang gào tên mình trong tuyệt vọng.
---
**Sáu tháng sau.**
Phiên tòa xét xử đại án kinh tế và hình sự của Tập đoàn Phó thị thu hút sự chú ý của toàn quốc.
Tôi ngồi ở hàng ghế đầu dành cho gia đình bị hại, diện một bộ vest trắng cắt may thủ công, bụng đã thon gọn trở lại sau khi sinh hạ bé Hạ Thần.
Phó Cảnh Sâm bị dẫn ra trước vành móng ngựa. Tóc anh ta lốm đốm bạc, hốc hác và tiều tụy đến mức không ai còn nhận ra vị tổng tài hô mưa gọi gió ngày nào. Khi nghe Thẩm phán tuyên án chung thân cho tội chủ mưu giết người và gian lận thương mại, đôi mắt đục ngầu của anh ta hướng về phía tôi.
Tôi mỉm cười, khẽ gật đầu thay cho lời chào tạm biệt. Phán quyết tuyệt tình nhất không phải là hận thù, mà là sự dửng dưng coi như chưa từng tồn tại.
Về phần Lâm Uyển, tội danh cố ý giết người cộng thêm việc làm giả bệnh án, lừa đảo chiếm đoạt tài sản đã đổi lấy cho cô ta 15 năm bóc lịch. Nghe đồn trong tù, cô ta bị những bạn tù khác "chăm sóc" rất kỹ, ngày nào cũng phải rửa nhà vệ sinh đến tróc cả da tay.
Bà Phó, sau khi chứng kiến con trai vào tù và biệt thự bị ngân hàng siết nợ, đã phát điên. Bà ta giờ lang thang ở khu ổ chuột, ôm một con búp bê rách, miệng lúc nào cũng lẩm bẩm: "Con trai tôi là Phó Cảnh Sâm, nhà tôi có cả núi vàng..."
---
**Ba năm sau.**
Tại tầng 88 của tòa tháp Hạ Thị.
"Chủ tịch Hạ, đến giờ họp Hội đồng quản trị rồi ạ." Thư ký nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
"Tôi biết rồi." Tôi ký nốt tập tài liệu cuối cùng, vươn vai đứng dậy.
Chợt cánh cửa phòng làm việc hé mở, một cậu nhóc kháu khỉnh mặc bộ vest yếm chập chững chạy ùa vào, ôm chầm lấy chân tôi: "Mami! Cậu hai mua cho con mô hình máy bay mới này!"
Tôi bế bổng Hạ Thần lên, hôn chụt lên má thằng bé. Đôi mắt đen láy và sự thông minh của nó thi thoảng khiến tôi nhớ lại một người, nhưng tất cả giờ chỉ còn là một hạt bụi mờ trong quá khứ. Nó mang họ Hạ, là ngọc ngà châu báu của Hạ gia, cả đời này sẽ được sống trong tình yêu thương và sự kiêu hãnh tuyệt đối.
Cùng lúc đó, tại Trại giam số 4 ở vùng ngoại ô hoang vắng.
Trên màn hình tivi cũ kỹ treo ở góc phòng sinh hoạt chung đang phát bản tin tài chính: *"Nữ vương thương trường Hạ Nam Tinh vừa đưa Hạ Thị lọt top 10 tập đoàn lớn nhất Châu Á..."*
Một phạm nhân mặc áo kẻ sọc thô kệch, tay cầm chiếc chổi lau nhà, đứng sững sờ trước màn hình. Anh ta đưa bàn tay thô ráp, chằng chịt vết sẹo chạm nhẹ lên khuôn mặt xinh đẹp đang rạng rỡ cười trên tivi.
Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của Phó Cảnh Sâm.
Anh ta từng có cô gái ấy. Từng có đứa trẻ vô giá ấy. Từng có một thế giới hoàn mỹ trong tay. Nhưng chính sự kiêu ngạo, ngu ngốc và tàn nhẫn đã tự tay anh ta bóp nát tất cả. Giờ đây, thứ chờ đón anh ta chỉ là bốn bức tường giam lạnh lẽo và sự ân hận ăn mòn tâm trí cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay.
**[HẾT]**