Một tháng sau khi ly hôn.
Phó Cảnh Sâm ngồi trong phòng làm việc nặc mùi rượu và khói thuốc, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ lừ. Trên bàn làm việc bằng gỗ gụ là tờ báo tài chính trang nhất đưa tin: *"Tập đoàn Hạ Thị thâu tóm 40% cổ phần Phó gia, đế chế họ Phó đứng trên bờ vực phá sản"*.
Chỉ trong ba mươi ngày ngắn ngủi, thế giới của anh ta sụp đổ hoàn toàn.
Anh ta điên cuồng tìm kiếm Nam Tinh, nhưng nhà họ Hạ giống như một pháo đài bất khả xâm phạm. Lần duy nhất anh ta đến gần được cổng trang viên họ Hạ, vệ sĩ đã đánh gãy hai chiếc xương sườn của anh ta ném ra ngoài đường, kèm theo lời nhắn từ Hạ tổng: *"Đồ rác rưởi không có tư cách đứng chung bầu không khí với em gái tao"*.
Cửa phòng làm việc đột ngột bị đẩy mạnh. Mẹ anh ta – bà Phó, tóc tai rối bời, không còn vẻ phu nhân cao quý thường ngày, lao vào khóc lóc ầm ĩ:
"Cảnh Sâm! Ngân hàng vừa gọi điện phong tỏa biệt thự ở Vịnh Bán Sơn rồi! Chuyện này là sao? Con tiện nhân Nam Tinh đó rốt cuộc đã làm gì?"
Theo sau bà ta là Lâm Uyển, sắc mặt tái nhợt, ấp úng cầm một bát canh yến: "Cảnh Sâm, anh uống chút canh đi... Dù công ty có mệnh hệ gì, anh vẫn còn có em mà."
Choang!
Phó Cảnh Sâm vung tay, hất văng bát canh yến nóng hổi vào thẳng người Lâm Uyển. Cô ta hét lên thảm thiết, ngã bệt xuống thảm.
"Cô còn dám diễn sao?!" Cảnh Sâm loạng choạng đứng dậy, ném xấp hồ sơ y tế vào mặt Lâm Uyển. "Bác sĩ trưởng khoa tim mạch đã khai hết rồi! Ba năm trước cô căn bản không hề bị suy tim, cô chỉ đút lót để làm giả bệnh án, ép Nam Tinh phải hiến máu cho cô mỗi tháng! Các người lừa tôi!"
Bà Phó và Lâm Uyển sững sờ, mặt cắt không còn một giọt máu.
"Cút ngay khỏi mắt tôi! Nếu không phải tại cô, tôi đã không mất đi vợ con mình!" Anh ta gầm lên như một con thú bị thương, tóm lấy cổ áo Lâm Uyển lôi xệch ra ngoài.
Nhưng lúc này, hối hận đã quá muộn. Điện thoại nội bộ réo vang, giọng thư ký run rẩy: *"Phó tổng, thiệp mời từ Hạ Thị... Tối nay, Đại tiểu thư nhà họ Hạ sẽ tổ chức tiệc từ thiện, tuyên bố dự án thâu tóm khu đất phía Nam của chúng ta."*
Tám giờ tối, tại sảnh tiệc khách sạn 6 sao Đế Cảnh.
Hạ Nam Tinh xuất hiện như một nữ vương. Cô mặc chiếc váy dạ hội nhung đen xẻ cao, thiết kế khéo léo ôm lấy phần bụng bầu đã nhô lên rõ rệt ở tháng thứ 7. Xung quanh cô là hàng chục vệ sĩ tinh nhuệ và những nhân vật máu mặt nhất giới thượng lưu đang khúm núm lấy lòng.
Phó Cảnh Sâm lách qua đám đông bảo an, bất chấp ánh nhìn soi mói của hàng trăm ống kính phóng viên, lao đến trước mặt cô. Bịch một tiếng, vị tổng tài kiêu ngạo ngày nào thế mà lại khuỵu một bên gối xuống ngay giữa sảnh tiệc.
"Nam Tinh... anh sai rồi! Anh đã đuổi Lâm Uyển đi, anh biết hết sự thật rồi!" Giọng anh ta nghẹn ngào, đôi tay run rẩy đưa ra định chạm vào vạt váy cô. "Xin em... nể tình anh là cha của đứa bé, nể tình ân nghĩa năm xưa gia đình anh từng cứu mạng em... cho anh một cơ hội chuộc lỗi được không?"
Cả khán phòng im phăng phắc. Tiếng đèn flash máy ảnh chớp nháy liên tục.
Hạ Nam Tinh lùi lại nửa bước, ánh mắt nhìn kẻ đang quỳ dưới chân mình lạnh lẽo như nhìn một tảng băng chết. Cô nhếch môi, nụ cười mang theo ba phần khinh miệt, bảy phần tàn nhẫn.
"Phó Cảnh Sâm, anh bị ngu thật, hay là đang cố tình diễn vai kẻ si tình để cứu vớt cái công ty sắp phá sản của anh?"
Cô đưa tay lên, một người vệ sĩ lập tức tiến đến, cung kính đưa cho cô một chiếc USB màu bạc.
"Anh nghĩ tôi cần cơ hội chuộc lỗi của anh sao? Anh thực sự tin rằng, đường đường là người thừa kế của Hạ gia, tôi lại vì một 'món nợ ân tình' rách nát mà hạ mình làm osin cho mẹ con anh suốt ba năm?"
Đồng tử Phó Cảnh Sâm giãn to, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Em... em có ý gì?"
"Ba năm trước, vụ tai nạn cướp đi sinh mạng của chú ruột tôi, cảnh sát kết luận là tai nạn do mất lái." Hạ Nam Tinh gằn từng chữ, ném chiếc USB xuống chân anh ta. "Nhưng thật ra, đó là do Phó gia các người cắt đứt phanh xe để bịt đầu mối vụ đấu thầu đất nền dự án phía Nam."
"Cô..." Môi Phó Cảnh Sâm run rẩy, lẩy bẩy không thốt nên lời.
Hạ Nam Tinh cúi xuống, thì thầm vào tai anh ta, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang sức mạnh của lưỡi dao đâm xuyên tim:
"Phó Cảnh Sâm, tôi giả vờ mất trí nhớ, chịu đựng sự sỉ nhục của mẹ anh, cam tâm để Lâm Uyển rút máu, giả vờ yêu anh đến chết đi sống lại... tất cả chỉ vì mật mã và dấu vân tay mở cái két sắt dưới tầng hầm nhà anh."
"Chữ ký trên tờ đơn ly hôn ngày hôm đó, cũng chính là lúc dữ liệu trốn thuế và bằng chứng giết người của Phó gia đã được tải xong."
Cô đứng thẳng người dậy, hất cằm về phía cửa lớn. Cùng lúc đó, một tiếng còi hụ chói tai vang lên xé toạc màn đêm. Hàng chục viên cảnh sát bận sắc phục từ ngoài ập vào, vòng vây thép ngay lập tức siết chặt lấy Phó Cảnh Sâm.
"Phó Cảnh Sâm, anh bị bắt vì cáo buộc rửa tiền, hối lộ và che giấu tội phạm giết người. Người đứng tên khởi kiện: Hạ Nam Tinh." Viên cảnh sát trưởng dõng dạc tuyên bố.
Chiếc còng số 8 lạnh ngắt bập vào cổ tay Phó Cảnh Sâm. Anh ta ngước đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự tuyệt vọng và điên loạn nhìn người phụ nữ đang đứng trên cao. Hóa ra, từ đầu đến cuối, không có cái gì gọi là tình yêu ti tiện. Chỉ có một cái bẫy thiên la địa võng, và anh ta chính là con mồi ngu ngốc nhất tự chui đầu vào rọ.
"Đưa đi." Hạ Nam Tinh phẩy tay, xoay gót quay lưng.
Nhưng đúng lúc cô vừa quay đi, một bóng đen từ góc khuất của sảnh tiệc bất ngờ lao vụt ra. Tiếng hét chói tai của Lâm Uyển vang lên điên loạn:
"Hạ Nam Tinh! Mày hủy hoại mọi thứ của tao, tao cho mẹ con mày chết chung!"
Một ánh thép sắc lẹm lóe lên dưới ánh đèn chùm. Con dao găm trên tay Lâm Uyển đâm thẳng về phía bụng bầu của Hạ Nam Tinh.
"Nam Tinh!!!" Cảnh Sâm gào lên một tiếng xé rách cuống họng, vùng khỏi tay hai viên cảnh sát, lao thân mình về phía mũi dao.
*Phập.*
Máu tươi bắn tung tóe lên chiếc váy nhung đen của Nam Tinh.