"Ký đi, Uyển Uyển về rồi. Cô ấy không sống được bao lâu nữa, tôi cần cho cô ấy một danh phận."
Giọng Phó Cảnh Sâm vang lên trên đỉnh đầu tôi, lạnh lẽo và ban ơn như một vị đế vương. Tờ đơn ly hôn rơi bộp xuống bàn trà bằng kính, bên cạnh là một tấm thẻ đen.
"Trong thẻ có năm mươi triệu tệ. Căn biệt thự ở Vịnh Bán Sơn này cũng sang tên cho cô. Bấy nhiêu đủ để cô sống an nhàn cả đời, đừng làm loạn."
Tay tôi vẫn giữ chặt nút thắt cà vạt, vuốt phẳng phiu nếp nhăn cuối cùng trên cổ áo anh ta. Sau đó, tôi lùi lại nửa bước, rút nắp chiếc bút máy đặt sẵn trên bàn.
Xẹt. Xẹt.
Hai chữ "Hạ Nam Tinh" được ký dứt khoát ở góc phải.
"Được." Tôi đáp, đẩy tờ đơn lại trước mặt anh ta. "Thẻ và nhà anh cứ giữ lấy. Chiều thứ Sáu, ba giờ, Cục Dân Chính. Đừng đến muộn."
Bàn tay đang định đưa lên chỉnh lại cổ áo của Phó Cảnh Sâm khựng lại giữa không trung. Đáy mắt anh ta xẹt qua một tia ngỡ ngàng, rồi rất nhanh chuyển thành sự bực dọc.
Anh ta đang đợi tôi quỳ xuống khóc lóc. Đợi tôi đem món nợ ân tình năm xưa của gia đình ra để níu kéo, hoặc chí ít là ghen tuông điên cuồng vì sự trở lại của Lâm Uyển – ánh trăng sáng trong lòng anh ta.
Nhưng tôi không làm gì cả.
Tôi xoay người đi về phía nhà bếp để rót nước. Chiếc áo len lông cừu dáng suông màu xám nhạt rủ xuống, che khuất hoàn toàn vòng eo đã biến mất từ lâu.
Tôi đưa tay chạm nhẹ lên lớp áo len. Sáu tháng. Sinh linh bé nhỏ bên trong dường như cảm nhận được nhịp tim đang đập chậm lại của mẹ, ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ, không hề quấy phá.
"Hạ Nam Tinh, cô lại đang giở trò lạt mềm buộc chặt gì đấy?" Giọng anh ta gằn lên từ phòng khách. "Đừng tưởng tỏ ra cao ngạo thì tôi sẽ thương hại. Cầm lấy tiền và dọn đi ngay trong tuần này."
Tiếng đóng cửa rầm một cái rung chuyển cả khung kính.
Tôi nhấp một ngụm nước ấm. Vị nhạt nhẽo trôi tuột xuống cổ họng. Ba năm cất giấu thân phận, làm một người vợ hiền dâu thảo cúi luồn, diễn đến mức chính tôi cũng mệt mỏi rồi.
Tôi rút điện thoại, bấm một dãy số đã bị chặn từ ba năm trước. Đầu dây bên kia bắt máy chỉ sau một hồi chuông, giọng một người đàn ông trung niên nghẹn ngào:
"Đại tiểu thư... cô chịu gọi về rồi sao?"
"Chú Trần, phái người đến Vịnh Bán Sơn dọn đồ cho cháu. Trò chơi gia đình này, kết thúc rồi."
2
Bốn ngày sau, trong thời gian chờ thủ tục ly hôn hoàn tất.
Mẹ chồng tôi, phu nhân nhà họ Phó, dẫn theo Lâm Uyển đường hoàng bước vào biệt thự. Lâm Uyển ốm yếu nép sau lưng bà ta, ánh mắt mang theo sự đắc ý không che giấu.
"Cô đang thu dọn cái gì đấy?" Bà Phó đá chân vào chiếc vali của tôi. "Đồ trang sức Phó gia mua cho cô, một món cũng không được mang đi. Ngay cả cái túi xách cô đang dùng cũng là tiền của Cảnh Sâm. Thử kiểm tra xem nó có giấu đồ cổ của nhà này không!"
Bà ta ra lệnh cho người giúp việc.
Tôi đứng thẳng dậy, vung tay hất thẳng khay trà đang đặt trên bàn vào tường. Tiếng gốm sứ vỡ nát khiến cả bà Phó và Lâm Uyển hét lên kinh hãi.
"Bà Phó, mở to mắt ra mà nhìn." Tôi ném chiếc thẻ đen cùng chùm chìa khóa xe Porsche xuống thảm. "Ba năm qua, chiếc váy tôi mặc là tự tôi mua, bữa cơm các người ăn là tôi nấu. Đồ của Phó gia các người, tôi chê bẩn."
Tôi kéo khóa vali, chỉ có vỏn vẹn vài bộ quần áo thai sản và giấy tờ tùy thân.
"Chị Nam Tinh... chị đừng tức giận với bá mẫu..." Lâm Uyển rơm rớm nước mắt, bước lên định nắm lấy tay tôi.
"Cút." Tôi gạt phắt tay cô ta ra. "Đừng diễn kịch trước mặt tôi. Bệnh tim của cô ba năm trước không chết, bây giờ chắc chắn cũng không chết được. Chúc hai người chó cái bầy đàn, trăm năm hòa hợp."
Kéo chiếc vali bước ra khỏi cửa lớn, một cơn gió lạnh buốt thổi qua. Ở cuối đường, một chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng đã đỗ sẵn. Chú Trần đứng cung kính mở cửa xe.
Giây phút cửa xe khép lại, tôi cắt đứt hoàn toàn chiếc bóng tàn tạ của mình tại Phó gia.
3
Chiều thứ Sáu, Cục Dân Chính.
Phó Cảnh Sâm mặc bộ vest đen đặt may thủ công, đứng tựa vào đầu xe Maybach hút thuốc. Dưới chân anh ta là tàn thuốc vương vãi. Thấy tôi bước xuống từ một chiếc taxi (tôi đã yêu cầu tài xế nhà họ Hạ đỗ ở xa), khóe môi anh ta nhếch lên nụ cười giễu cợt.
"Tôi tưởng cô có cốt khí lắm. Cuối cùng cũng chỉ dám đi taxi rẻ tiền."
"Thủ tục xong chưa? Tôi vội." Tôi không thèm liếc anh ta một cái, bước thẳng vào trong.
Mười lăm phút sau, cuốn sổ ly hôn màu đỏ tía nằm gọn trong tay tôi.
Phó Cảnh Sâm cất sổ của anh ta vào túi áo ngực, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào tôi. Đột nhiên, anh ta vươn tay định kéo tôi lại.
"Nam Tinh, nếu cô chịu cúi đầu nhận sai, tôi vẫn có thể sắp xếp cho cô một vị trí trong công ty..."
Bốp!
Tôi tát thẳng tờ giấy khám thai định kỳ vào mặt anh ta. Xấp tài liệu rơi lả tả xuống bậc thềm, tấm ảnh siêu âm 4D màu đen trắng nằm phơi bày ngay dưới mũi giày da bóng lộn của Phó Cảnh Sâm.
"Tuổi thai: 24 tuần 3 ngày. Giới tính dự đoán: Nam."
Đồng tử Phó Cảnh Sâm co rút mạnh. Hơi thở của anh ta đình trệ, khuôn mặt từ kiêu ngạo chuyển sang tái nhợt, cắt không còn một giọt máu. Anh ta run rẩy chỉ tay vào bụng tôi.
"Cô... em... em mang thai? Con của tôi?" Giọng anh ta vỡ nát, bước lên một bước định ôm lấy tôi.
Ngay khoảnh khắc đó, ba chiếc xe Bentley chống đạn lốp két kẹt dừng ngay trước sảnh Cục Dân Chính. Mười mấy vệ sĩ mặc vest đen đồng loạt đổ xuống, xếp thành hai hàng.
Anh trai tôi, tổng tài tập đoàn tài chính Hạ Thị, bước xuống xe. Anh cởi chiếc áo khoác dạ dạ cashmere trùm lên vai tôi, ánh mắt nhìn Phó Cảnh Sâm như nhìn một đống rác.
"Làm phiền Phó tổng chăm sóc em gái tôi ba năm qua." Anh trai tôi nhếch mép. "Bây giờ, người thừa kế của Hạ gia, chúng tôi tự mang về."
Tôi khoác tay anh trai, quay đầu lại nhìn Phó Cảnh Sâm đang lảo đảo, hai đầu gối dường như không trụ vững, quỳ rạp một nửa xuống bậc thềm lạnh lẽo, tay tuyệt vọng cào lấy bức ảnh siêu âm.
"Phó Cảnh Sâm." Tôi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhất trong ba năm qua. "Đứa bé này họ Hạ. Cả đời này, anh đừng hòng nhìn thấy nó."
Tôi quay lưng bước lên xe. Bánh xe lăn bánh, nghiền nát qua vũng nước đọng, văng thứ bùn nhơ nhuốc lên bộ vest đắt tiền của kẻ đang quỳ gục phía sau.