“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh cho rằng mọi chuyện chỉ là một lần phản bội sao?”
“Anh đã cấu kết với bác sĩ sử dụng th/u/ố/c lên người tôi.”
“Lừa tôi tiếp nhận những ký ức không thuộc về mình.”
“Đó không phải tình cảm.”
“Đó là xâm hại.”
Đúng lúc ấy, cánh cửa lễ đường mở ra.
Bác sĩ Trần đi vào cùng hai người mặc đồng phục.
Sắc mặt Lục Cảnh Thâm lập tức thay đổi.
Bác sĩ Trần không dám nhìn anh ta.
Ông ta chỉ nói.
“Tôi đã giao nộp toàn bộ hồ sơ.”
“Các loại th/u/ố/c được sử dụng đều do Lục tổng yêu cầu.”
“Anh ta còn chỉ định nội dung thôi miên.”
Lục Cảnh Thâm nghiến răng.
“Ông phản bội tôi?”
Bác sĩ Trần bật cười chua chát.
“Tôi không muốn mất cả đời vì anh.”
Hai người kia bước đến.
“Ông Lục, chúng tôi cần ông phối hợp điều tra về hành vi sử dụng chất kiểm soát trái phép, làm sai lệch hồ sơ điều trị và xâm phạm sức khỏe người khác.”
Không khí lập tức đóng băng.
Lục Cảnh Thâm nhìn họ, sau đó nhìn tôi.
“Em báo cảnh sát?”
“Đúng.”
“Em muốn tống anh vào t/ù?”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Anh làm gì, pháp luật sẽ quyết định.”
Anh ta đột nhiên bật cười.
Nụ cười vừa tuyệt vọng vừa khó tin.
“Giang Vãn Ý.”
“Em yêu anh nhiều năm như vậy.”
“Em thật sự nhẫn tâm?”
Tôi nhìn anh ta.
“Chính vì từng yêu anh quá lâu, tôi mới hiểu rõ mình đã lãng phí bao nhiêu.”
“Phần đời còn lại, tôi không muốn phí thêm một giây nào.”
Anh ta bước tới.
Hai người lập tức chặn lại.
“Vãn Ý.”
“Anh sai rồi.”
“Anh thật sự biết sai rồi.”
“Anh không cưới Mạn Ninh nữa.”
“Từ nay anh sẽ chỉ ở bên em.”
Tô Mạn Ninh nghe vậy, toàn thân run lên.
“Lục Cảnh Thâm, anh nói gì?”
Anh ta không nhìn cô ta.
Ánh mắt chỉ dán chặt lên tôi.
“Anh sẽ cắt đứt với cô ấy.”
“Anh sẽ bù đắp cho em.”
“Anh có thể làm bất cứ điều gì.”
Tôi khẽ hỏi.
“Bất cứ điều gì?”
Anh ta lập tức gật đầu.
“Đúng.”
“Vậy đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Gương mặt anh ta cứng đờ.
Tôi quay lưng.
Phía sau vang lên tiếng anh ta gọi tên tôi.
“Vãn Ý!”
Tôi không dừng lại.
Khi đi đến cửa, Tô Mạn Ninh bỗng lao tới.
“Giang Vãn Ý!”
“Cô không thể đi.”
“Cảnh Thâm vì cô mà bỏ tôi.”
“Cô phải chịu trách nhiệm.”
Tôi quay đầu nhìn cô ta.
“Anh ta bỏ cô là chuyện của anh ta.”
“Cô chọn một người đàn ông phản bội vị hôn thê để ở bên mình.”
“Thì phải chuẩn bị sẵn ngày anh ta phản bội cô.”
Tô Mạn Ninh nghẹn lại.
Tôi nhìn chiếc váy rách trên người cô ta.
“Cô từng nói người được yêu mới là kẻ chiến thắng.”
“Nhìn lại đi.”
“Cô thắng được gì?”
“Một người đàn ông sắp mất hết.”
“Một hôn lễ không được pháp luật công nhận.”
“Một đống tài sản phải trả lại.”
“Và món nợ hơn ba trăm triệu.”
Mặt cô ta trắng bệch.
Tôi khẽ mỉm cười.
“Chúc mừng.”
“Những thứ cô cướp được, cuối cùng đều thuộc về cô.”
Tôi rời khỏi lễ đường.
Phía sau lập tức vang lên tiếng cãi vã.
Tô Mạn Ninh gào khóc.
“Là anh nói mọi thứ đều không sao.”
“Anh nói cô ta sẽ không phát hiện.”
“Bây giờ tôi phải làm sao?”
Lục Cảnh Thâm lạnh lùng quát.
“Cút đi!”
“Anh bảo tôi cút?”
“Lục Cảnh Thâm, tôi đã vì anh mà quay lại Hải Thành.”
“Anh từng nói yêu tôi.”
“Anh còn tổ chức hôn lễ cho tôi.”
“Bây giờ nhà họ Giang không cần anh nữa, anh liền trút giận lên tôi?”
Tiếng đồ vật rơi vỡ vang lên.
Sau đó là tiếng khóc và tiếng mắng chửi hỗn loạn.
Tôi không quay đầu.
Bởi vở kịch ấy đã không còn liên quan đến tôi.
Ba ngày sau, tập đoàn Lục thị chính thức tuyên bố mất khả năng thanh toán.
Dự án cảng phía Đông bị thu hồi.
Các ngân hàng đồng loạt khởi kiện.
Hội đồng quản trị bãi nhiệm Lục Cảnh Thâm khỏi mọi chức vụ.
Cha anh ta vì tức giận mà nhập viện.
Mẹ anh ta đến nhà họ Giang cầu xin.
Bà đứng ngoài cổng suốt hai giờ.
Tôi không gặp.
Bà liền gọi điện thoại.
“Vãn Ý, bác biết Cảnh Thâm làm sai.”
“Nhưng hai đứa đã ở bên nhau nhiều năm.”
“Con cho nó một cơ hội được không?”
Tôi bình tĩnh hỏi.
“Bác biết anh ta cho con uống th/u/ố/c không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Bác biết.”
“Nhưng nó chỉ sợ con nhớ chuyện phản bội rồi đau lòng.”
Tôi bật cười.
“Vậy bác cho rằng nó làm đúng?”
“Bác không nói nó đúng.”
“Chỉ là đàn ông đôi khi khó tránh khỏi sai lầm.”
“Con đừng vì một người phụ nữ bên ngoài mà hủy cả đời nó.”
Tôi nhìn ra khu vườn.
“Người hủy đời anh ta là chính anh ta.”
“Nhà họ Giang không nợ nhà họ Lục.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Bà ta tiếp tục gọi.
Tôi chặn số.
Một tuần sau, Tô Mạn Ninh bị yêu cầu rời khỏi căn hộ cao cấp.
Nhân viên thi hành án niêm phong toàn bộ tài sản.
Cô ta không chịu đi, còn livestream khóc lóc nói mình bị nhà họ Giang chèn ép.
Nhưng chưa đầy một giờ, cư dân mạng đã tìm ra toàn bộ bằng chứng cô ta chen chân vào mối quan hệ của người khác.
Đoạn ghi âm gọi điện khiêu khích tôi cũng được công khai.
Giọng cô ta vang lên rõ ràng.
“Tôi sẽ mặc váy cưới của cô.”