“Anh nói hôm nay sẽ cho tôi một hôn lễ.”
“Anh nói cô ta chỉ là công cụ.”
“Anh nói sau khi lấy được cổ phần Giang thị sẽ đá cô ta đi.”
Tôi nhìn Lục Cảnh Thâm.
“Công cụ?”
Anh ta lập tức hoảng hốt.
“Vãn Ý, cô ta đang nói linh tinh.”
“Anh chưa từng nói như vậy.”
“Anh chỉ yêu em.”
“Chỉ yêu tôi?”
Tôi bật đoạn ghi âm trong phòng nghỉ.
Giọng anh ta lập tức vang lên.
“Tôi nợ Mạn Ninh quá nhiều.”
“Hôn lễ này đương nhiên thuộc về Vãn Ý.”
“Nhưng tôi muốn Mạn Ninh được trải nghiệm một lễ cưới trọn vẹn và hoàn hảo nhất.”
Sau đó là câu anh ta cười nhạo.
“Cô ấy ngốc đến mức này, tôi cũng không biết nên vui hay đau đầu nữa.”
Mỗi câu nói giống như một cái tát giáng thẳng vào mặt anh ta.
Lục Cảnh Thâm đứng bất động.
Tôi bước đến trước mặt anh ta.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh biết điều ngu ngốc nhất tôi từng làm là gì không?”
Anh ta nhìn tôi.
Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn, đặt vào lòng bàn tay anh ta.
“Là tin rằng anh sẽ thay đổi.”
“Vãn Ý.”
“Nhưng bây giờ tôi tỉnh rồi.”
Tôi lùi lại một bước.
“Chúng ta chấm dứt.”
Anh ta siết chặt chiếc nhẫn.
“Anh không đồng ý.”
Tôi bật cười.
“Anh lấy tư cách gì không đồng ý?”
“Anh là vị hôn phu của em.”
“Không còn nữa.”
Luật sư đưa văn bản đến trước mặt anh ta.
“Hôn ước giữa cô Giang và ông Lục chính thức bị hủy.”
“Những hợp đồng hợp tác dựa trên quan hệ thông gia cũng đồng thời chấm dứt.”
“Giang thị sẽ thu hồi toàn bộ vốn đầu tư khỏi Lục thị.”
Lục Cảnh Thâm giật lấy văn bản.
Khi nhìn thấy con dấu của tập đoàn Giang thị, sắc mặt anh ta hoàn toàn mất đi màu m/á/u.
“Không thể.”
Anh ta quay sang bố tôi.
“Bác Giang, chuyện tình cảm của người trẻ không nên ảnh hưởng đến hợp tác giữa hai nhà.”
Bố tôi nhìn anh ta lạnh lùng.
“Cậu dùng tiền của con gái tôi nuôi người phụ nữ khác.”
“Dùng th/u/ố/c và thôi miên để lừa dối nó.”
“Còn muốn tôi tiếp tục đưa tiền cho cậu?”
“Lục Cảnh Thâm, cậu coi nhà họ Giang là kẻ ngốc sao?”
Anh ta vội nói.
“Cháu có thể giải thích.”
“Không cần.”
Bố tôi đưa một tài liệu khác cho anh ta.
“Ngân hàng đã dừng giải ngân dự án cảng.”
“Khoản vay ba tỷ sẽ đến hạn trước thời hạn.”
“Các tài sản thế chấp của Lục thị đã bị phong tỏa.”
“Cậu có thời gian giải thích với hội đồng quản trị của mình.”
Bàn tay Lục Cảnh Thâm run lên.
Điện thoại anh ta đúng lúc vang lên.
Anh ta vừa bắt máy, tiếng gào giận dữ của cha anh ta đã truyền ra.
“Lục Cảnh Thâm!”
“Mày đang làm cái gì vậy?”
“Ngân hàng vừa phong tỏa toàn bộ tài khoản công ty.”
“Dự án cảng bị đình chỉ.”
“Các cổ đông đang yêu cầu bãi nhiệm mày.”
“Mày lập tức quay về!”
Lục Cảnh Thâm nhắm mắt.
“Bố, con sẽ xử lý.”
“Xử lý?”
“Nhà họ Giang đã công khai rút vốn.”
“Giá cổ phiếu sắp thành giấy vụn rồi.”
“Mày còn xử lý thế nào?”
Cuộc gọi bị cắt.
Điện thoại trong tay anh ta tiếp tục rung liên tục.
Giám đốc tài chính.
Thư ký hội đồng quản trị.
Ngân hàng.
Đối tác.
Cổ đông.
Tất cả đều gọi đến.
Nhưng anh ta không nghe.
Anh ta chỉ nhìn tôi.
“Vãn Ý.”
“Em thật sự muốn đẩy anh đến đường cùng sao?”
Tôi cảm thấy buồn cười.
“Người khiến anh đến đường cùng là chính anh.”
“Nhà họ Giang chỉ thu hồi những thứ vốn thuộc về mình.”
“Không có tiền của nhà tôi, anh không sống nổi à?”
Gương mặt anh ta trắng bệch.
Tôi tiếp tục.
“Anh từng nói Tô Mạn Ninh xứng đáng có những thứ tốt nhất.”
“Bây giờ anh có thể tự mình cho cô ta.”
“Đừng dùng tiền của tôi nữa.”
Tô Mạn Ninh vội tháo vòng cổ.
“Tôi trả.”
“Tôi trả hết.”
Cô ta đưa chuỗi kim cương cho nhân viên.
Sau đó cuống quýt tháo vòng tay.
Nhưng chiếc vòng ngọc bị mắc vào lớp ren.
Trong lúc kéo mạnh, tà váy cưới bị rách một đường dài.
Tiếng vải xé vang lên.
Mẹ tôi lạnh lùng nhìn cô ta.
“Chiếc váy này đã bị cô làm bẩn.”
“Không cần trả.”
Tô Mạn Ninh vừa thở phào thì mẹ tôi nói tiếp.
“Chỉ cần bồi thường theo giá.”
“Mười hai triệu.”
Gương mặt cô ta lập tức cứng đờ.
“Tôi không có nhiều tiền như vậy.”
Mẹ tôi đáp.
“Vậy bán nhà.”
“Những căn hộ của tôi đã bị phong tỏa.”
“Vậy đi làm mà trả.”
Tô Mạn Ninh bật khóc.
“Chỉ là một chiếc váy thôi.”
Tôi bước đến.
“Đúng.”
“Chỉ là một chiếc váy.”
“Nhưng lúc cướp nó, cô vui lắm mà.”
Cô ta nhìn tôi đầy oán hận.
“Giang Vãn Ý, cô dựa vào gia thế để ép người.”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
“Tôi có gia thế.”
“Có tiền.”
“Có bố mẹ bảo vệ.”
“Đó đều là thứ của tôi.”
“Cô không phục thì tự tìm bố mẹ mình đòi.”
Cả lễ đường im phăng phắc.
Một vài người cúi đầu che giấu nụ cười.
Tô Mạn Ninh bị chặn đến không nói nên lời.
Lục Cảnh Thâm đột nhiên bước tới, nắm lấy cổ tay tôi.
“Đủ rồi.”
“Có chuyện gì về nhà nói.”
Tôi lập tức hất tay anh ta ra.
“Đừng chạm vào tôi.”
Anh ta khựng lại.
Ánh mắt tôi rơi xuống bàn tay từng khiến mình lưu luyến.
Giờ đây chỉ còn cảm giác ghê tởm.