Sinh thường mất mười mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng con tôi cũng chào đời.
"Ba ký tám, chúc mừng chị, là một bé gái."
Nói xong, y tá bèn bế con gái qua cho tôi xem.
Đứa trẻ vẫn chưa mở mắt, nhưng lông mi đã rất dài, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mịn màng, vô cùng đáng yêu.
Bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành nắm đấm, dường như cả vết bớt hình hoa mai ở cổ tay cũng đang ráng sức.
Thần kinh đang căng thẳng trong khoảnh khắc này hoàn toàn được buông lỏng.
Không lâu sau tôi liền chìm vào giấc ngủ.
"Mẹ nó ơi, đến giờ dậy cho con bú rồi."
Tôi bị mẹ chồng gọi dậy, lúc tỉnh lại đầu vẫn còn rất choáng váng, cảm giác như vẫn chưa ngủ đủ giấc.
Tôi nhíu mày, lẩm bẩm:
"Không thể pha sữa bột cho con trước được sao mẹ? Con mệt quá."
"Cô là mẹ ruột nó không vậy? Người ta nói rồi, trẻ con bú sữa bột lớn lên sẽ không thông minh. Hơn nữa sữa bột đắt đỏ thế nào, thằng Văn nhà chúng ta kiếm tiền cũng đâu dễ dàng gì."
Nói rồi, bà ta liền đặt đứa bé vào trong lòng tôi.
Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đứa trẻ, tôi kinh hãi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn dĩ trắng nõn mịn màng, lại trở nên nhăn nheo, vừa đen vừa gầy. Ngay cả vết bớt trên tay cũng biến mất không thấy tăm hơi!
"Đây không phải con của tôi!"
Nghe xong sắc mặt mẹ chồng liền thay đổi.
"Hà Vân, cô nói bậy bạ gì đó? Đây không phải con cô thì còn có thể là con ai?"
"Mẹ, mẹ thật sự nhầm rồi, đây thực sự không phải là con của con! Trên tay con của con có một vết bớt hình hoa mai, con từng nhìn thấy mà."
Mẹ chồng nghe xong liền sững sờ.
Tròng mắt bà ta đảo một vòng, vỗ đùi đánh đét!
"Đúng rồi, mẹ nhớ ra rồi. Lúc bế đứa trẻ ra, trên cổ tay có một vết máu đỏ, mẹ đã lau đi rồi. Lúc đầu mẹ cũng nhìn nhầm nó thành vết bớt!"
Tôi chung sống với bà ta cũng được một thời gian, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu không tốt lắm, nên tôi cũng khá hiểu rõ về bà ta.
Lần trước khi bị tôi phát hiện chiếc vòng tay vàng tôi làm mất nửa năm trước lại đang đeo trên tay con gái cưng của bà ta, bà ta cũng có dáng vẻ này.
Sống chết không thừa nhận, càng giấu càng lộ.
Bà ta nghe tôi nói là bớt hình hoa mai, liền tự mặc định nó là hoa mai đỏ. Nhưng vết bớt của con gái tôi là màu xanh, chỉ là hình dáng giống một bông hoa mai mà thôi.
Bà ta đang nói dối.
Do hành vi này của bà ta quá bất thường, tôi có lý do để nghi ngờ bà ta biết rõ chuyện này, thậm chí tôi có lý do để tin rằng bà ta chính là người thực sự tham gia vào việc đánh tráo con tôi!
Nhưng, con gái tôi là cháu nội ruột của bà ta mà!
Rốt cuộc là vì mục đích gì mà bà ta có thể làm ra chuyện như vậy với cháu nội ruột của mình?
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi nghĩ đến hai khả năng.
Hoặc là đứa bé trong tay tôi lúc này có quan hệ thân thiết với bà ta hơn cả cháu nội ruột, hoặc là bà ta có thể nhận được lợi ích cực lớn từ việc đánh tráo đứa bé này.
Lợi ích ư?
Nghĩ đến điều này, sống lưng tôi chợt ớn lạnh.
Nếu con gái tôi thực sự rơi vào tay bọn buôn người, tôi e là mình sẽ hối hận cả đời, cả đời này đều không thể tha thứ cho bản thân!
Thừa dịp mẹ chồng không chú ý.
Tôi lén gửi tin nhắn báo cảnh sát.
Lúc này, ngay cả chồng mình tôi cũng không thể tin tưởng được. Đường đường là một người bà mà có thể làm ra chuyện này, làm sao có chuyện bố đứa trẻ lại hoàn toàn không hay biết gì?
Bọn họ là mẹ con ruột thịt đấy!
"Oa oa..."
Tiếng khóc của đứa bé cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi cúi đầu nhìn con bé, cái thứ nhỏ bé này khóc trông thật xấu xí.
Nhìn thì nhìn, tôi không hề có ý định vén áo lên cho con bé bú.
Tôi không thích đứa bé đang thay thế vị trí của con gái tôi này, con gái tôi có khi vẫn đang còn đói, tôi không muốn chia sẻ dù chỉ một giọt sữa cho nó.
Lúc này mẹ chồng tôi cuống lên.
"Cô mau cho nó bú đi! Đứa bé khóc rồi kìa!"
"Nó không phải con của tôi, dựa vào đâu mà tôi phải cho nó bú?"
Tôi cảm thấy thật nực cười vô lý.
"Cô bị bệnh thần kinh à? Đứa bé này chính tay tôi bế từ tay y tá qua, không phải của cô thì là của ai? Trong phòng sinh cũng chỉ có một mình cô là sản phụ thôi!"
Mẹ chồng thẹn quá hóa giận, liên tục hét lên với tôi mấy tiếng.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra.