Chồng tôi, Trần Văn, xách theo bữa sáng bước vào.
Theo sau anh ta là em gái Trần Thanh, hai người nói nói cười cười, trông giống như một đôi trời sinh vậy.
Nhìn lại bản thân tôi, những lớp mỡ sưng tấy vẫn chưa tiêu đi, trên bụng là từng mảng lớn vết rạn da màu tím đỏ, đầu tóc rũ rượi, cả người nhếch nhác lôi thôi.
Tiếng chửi bới của mẹ chồng tôi chợt dừng lại.
"Con trai, cuối cùng con cũng đến rồi."
"Con quản vợ con đi, nó không chịu cho con bú, đây chẳng phải là muốn làm cháu nội của mẹ chết đói sao?"
"Cháu nội mẹ mà có mệnh hệ gì, mẹ sống sao nổi đây!"
Vừa nãy còn chửi bới tôi như kẻ điên, vừa nhìn thấy con trai bà ta đã lập tức hóa thân thành người chịu đầy tủi thân uất ức.
Kỹ năng diễn xuất này, không đi đóng phim thì đúng là đáng tiếc.
Trần Văn còn chưa lên tiếng, Trần Thanh đã sốt sắng trước:
"Chị dâu, sao chị lại không cho con bú chứ? Đứa trẻ sinh ra đến giờ đã gần bốn tiếng đồng hồ rồi, chị mà không cho con bú nó sẽ chết đói mất!"
"Trên đời này sao lại có người làm mẹ như chị cơ chứ?"
Trần Thanh trước nay luôn không ưa tôi.
Tôi đã nhiều lần nghe thấy cô ta nói xấu tôi sau lưng với người khác.
Cô ta nói tôi là một đứa trẻ mồ côi, không có giáo dục, không xứng với anh Văn của cô ta. Còn nói tôi chẳng qua chỉ có vài đồng bạc lẻ, chẳng có gì to tát cả.
Con gái là người hiểu rõ con gái nhất, tôi có thể nhìn ra được, cô ta thích Trần Văn. Nhưng Trần Văn là anh trai cô ta, tôi cũng coi cô ta như em gái ruột, vì để bảo vệ lòng tự trọng của cô ta, tôi đã hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn.
Nhưng hôm nay tôi lại nghe ra được manh mối từ những lời châm chọc của cô ta.
Cô ta rõ ràng chưa kết hôn chưa sinh con, ngay cả bạn trai cũng không có, làm sao lại biết được trẻ sơ sinh bao lâu phải bú một lần? Hơn nữa, con của tôi không có sữa bú, cô ta sốt ruột cái gì?
Chẳng lẽ, đứa trẻ trong lòng tôi, là của cô ta?
Vậy cha của đứa trẻ là ai?
Lời cô ta còn chưa dứt, Trần Văn đã âm thầm kéo tay áo cô ta, cô ta lúc này mới chợt nhận ra, lập tức im bặt.
Những hành động nhỏ của bọn họ đều lọt vào mắt tôi, nhìn tương tác giữa hai người họ, tôi chợt nảy sinh một suy đoán đáng sợ.
Lẽ nào, tình cảm của Trần Thanh đối với Trần Văn không phải là đơn phương?
Trần Văn mỉm cười bước tới.
"Thanh Thanh vô cùng mong đợi đứa cháu gái này ra đời, còn mua cả sách chăm sóc trẻ sơ sinh, chính là để sau này phụ em chăm con đó. Nó có tâm lắm phải không vợ?"
Trần Văn vừa đặt bữa sáng lên đầu giường, vừa cười ha hả giải thích.
Nhưng mà, trong khoảng thời gian tôi mang thai, Trần Thanh gần như chưa từng đến thăm tôi lấy một lần, cũng gần như không liên lạc với tôi. Giúp tôi chăm con ư? Lừa ma chắc?
Lời giải thích này của anh ta, có vẻ hơi giả tạo.
Sự thật của vấn đề, đã quá rõ ràng.
Đứa trẻ trong ngực tôi lúc này hẳn là con của Trần Thanh, còn con gái ruột của tôi lại bị bọn họ giấu đi mất rồi. Bọn họ muốn tôi coi đứa con của Trần Thanh như con gái ruột mà nuôi nấng.
Nhưng, làm gì có người mẹ nào lại không nhận ra con ruột của mình cơ chứ?
Tôi đâu có ngốc.
"Vợ à, anh biết sinh con rất mệt, nhưng đứa trẻ đói bụng thực sự cần phải được ăn, nếu không cục cưng của chúng ta sẽ chết đói mất. Hay là thế này nhé, em cho con bú, anh sẽ đút bữa sáng cho em ăn."
Trần Văn vừa nói, vừa định bế đứa trẻ đặt lên chân tôi, động tác cực kỳ nhẹ nhàng.
Cứ như thể anh ta mới là bố ruột của đứa trẻ vậy.
"Bé ngoan, mẹ cho con bú nhé."
Tôi quyết định cho anh ta thêm một cơ hội, thăm dò anh ta một chút.
"Trần Văn, đây không phải con của em."
Tôi nhìn thẳng vào mắt Trần Văn, nghiêm túc rành rọt nói từng chữ.
Sau một thoáng sửng sốt, Trần Văn gãi gãi đầu, giả vờ như không thể tin nổi mà mỉm cười.
"Vợ à, em nói gì vậy? Đây không phải con chúng ta thì còn có thể là của ai? Em xem con bé đáng yêu biết bao."
Ánh mắt anh ta không nhìn tôi, mà lấm lét đảo quanh.
Anh ta hễ nói dối là không dám nhìn thẳng vào người khác, cùng một giuộc với mẹ anh ta, phản ứng này của anh ta càng khiến tôi thêm tin chắc vào phán đoán của mình.
Con gái của tôi, chính là bị bọn họ đánh tráo rồi.
Tôi nhẹ nhàng mỉm cười.
"Đáng yêu sao? Điều đó tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng, nếu nó không được ăn chút gì nữa, thì có lẽ sẽ chết đói đấy."
"Nhưng tôi không hề muốn cho nó bú."
Bảo tôi cho bú sao?
Tôi cứ không đấy, con của ai thì người nấy tự tới mà cho bú.
Tôi liếc nhìn Trần Thanh một cái đầy khiêu khích, Trần Thanh quả nhiên cuống lên:
"Hà Vân, chị điên rồi sao? Chị muốn làm đứa trẻ chết đói hả! Chị không cho bú thì tôi..."
Chưa đợi Trần Thanh nói hết câu, Trần Văn đã cắt ngang lời cô ta:
"Em em em, em cái gì mà em! Một đứa con gái chưa chồng thì biết pha sữa bột cái gì? Để mẹ pha là được rồi. Em thức đêm học bài cả đêm rồi, nghe nói chị dâu sinh là cứ nằng nặc đòi qua thăm, hiện giờ chị dâu và cháu gái em cũng đều đã nhìn thấy rồi, mau về nhà nghỉ ngơi đi."
Pha sữa bột?
Có vẻ như ý Trần Thanh muốn nói không phải là như thế nhỉ?
Trần Văn cũng ranh ma thật, lỗ hổng như vậy mà anh ta cũng có thể lấp liếm cho qua được.
Uổng công trước đây tôi còn tưởng anh ta là một người thật thà, giờ xem ra, là do tôi quá ngây thơ rồi.
Trần Văn nói xong, mẹ chồng tôi liền ngoan ngoãn đi pha sữa bột cho đứa trẻ.
Sắc mặt Trần Thanh có hơi nhợt nhạt, dường như cơ thể rất yếu ớt, hơi thở thoi thóp.
Trần Văn rõ ràng cũng nhận ra điểm này, liền thuận thế kéo Trần Thanh định rời đi.
"Vợ à, Thanh Thanh tối qua thức trắng đêm học bài, cả đêm không ngủ. Anh đưa Thanh Thanh về nhà nghỉ ngơi đã nhé."