"Thưa cảnh sát, tôi có bằng chứng bọn họ lén lút qua lại với nhau."
Tôi mở thư viện ảnh trong điện thoại ra cho anh ấy xem, phần lớn đều là ảnh chụp màn hình vòng bạn bè và weibo của Trần Thanh, ngoài ra còn có nhật ký trò chuyện của hai người bọn họ.
Trong đó không thiếu những hình ảnh vô cùng ái muội.
"Hai người họ vốn đâu phải anh em ruột, Trần Thanh là đứa trẻ do người dì họ của Trần Văn nhận nuôi, sau này bố mẹ nuôi của Trần Thanh đều qua đời, lúc đó mới được mẹ anh ta đón về nuôi dưỡng."
"Bức này là lúc Trần Văn đi công tác, hai người họ chụp ở khách sạn."
"Tấm này là vào ngày sinh nhật của Trần Thanh, hai người họ chụp chung tại nhà Trần Thanh."
"Cảnh sát anh xem ánh mắt hai người họ này, tình đến mức kéo tơ được luôn đấy chứ."
Trần Văn triệt để ngây người, anh ta cứ tưởng chuyện của mình với Trần Thanh đã giấu giếm tôi rất kỹ, không ngờ Trần Thanh lại chơi cho một vố thế này.
Cô ta không những không thèm giấu tôi, mà còn cài đặt những bức ảnh thân mật kia chế độ chỉ mình tôi thấy.
Anh ta vô cùng lú lẫn:
"Thanh Thanh, em làm vậy là vì sao?"
Trần Thanh nhất thời không có chỗ chui xuống đất, vừa thẹn vừa giận như muốn chết đi sống lại.
Não bộ của mẹ chồng cũng chẳng có nhiều nếp nhăn, bà ta không hiểu rõ tình hình, chỉ thấy hai đứa con của mình đều đang bị tôi ức hiếp, hai mắt đỏ ngầu vì tức giận.
Bà ta ôm lấy lồng ngực đang phập phồng kịch liệt trừng mắt nhìn tôi, khóe mắt nứt toác, chẳng khác nào một con bò già nhìn thấy miếng vải đỏ.
"Hà Vân! Con mẹ cô chứ! Cô đơm đặt bịa chuyện cho cặp trai gái của tôi như vậy rốt cuộc là có rắp tâm gì? Tôi mà biết trước cô là một người đàn bà độc ác như vậy, thì ngày đó tôi tuyệt đối không bao giờ cho cô bước vào cửa nhà họ Trần chúng tôi! Con trai, bây giờ con lập tức ly hôn với nó cho mẹ!"
"Được thôi, đúng lúc tôi cũng đang có ý định này. Đến lúc đó, con trai của bà có thể quang minh chính đại cưới luôn con gái của bà rồi, thân càng thêm thân mới đúng."
Tôi mỉm cười.
Thực ra, tôi đã sớm lên kế hoạch ly hôn với Trần Văn rồi.
Suy nghĩ này đã nảy sinh từ lúc nào ấy nhỉ?
Chính tôi cũng không nhớ rõ.
Tôi chỉ biết rằng, trong rất nhiều khoảnh khắc tôi cần anh ta nhất, anh ta đều viện đủ mọi lý do như tăng ca, tụ tập, tiếp khách để thoái thác. Hơn nữa sau đó tôi sẽ luôn biết được thông qua Trần Thanh, rằng anh ta lúc đó đang đi cùng cô ta.
Cứ mỗi lần chuyện như vậy xảy ra, ý nghĩ muốn ly hôn trong tôi lại càng thêm mãnh liệt.
Trần Thanh không phải con gái ruột của mẹ chồng, mà là con nuôi, mẹ của cô ta và mẹ chồng tôi là chị em tốt, sau này nhà cô ta xảy ra tai nạn, bố mẹ lần lượt qua đời, mẹ chồng liền nhận cô ta làm con gái nuôi.
Trần Thanh và Trần Văn, thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã quấn quýt bên nhau.
Nếu như hai người họ đoàng hoàng yêu đương với nhau, sau đó kết hôn sống qua ngày, hẳn là sẽ nhận được vô vàn lời chúc phúc.
Nhưng tôi không hiểu, tại sao bọn họ lại cứ phải kéo theo tôi để làm vật hy sinh cho tình yêu của bọn họ.
Khiến tôi trở thành một trò cười.
Để chứng kiến thứ tình yêu rởm đời của bọn họ.
Vào ngày kỷ niệm ngày cưới, một mình tôi làm một bàn thức ăn thật lớn đợi anh ta cho đến tận lúc trời sáng, nhưng khi mở vòng bạn bè lên lại nhìn thấy hình ảnh anh ta đang làm bữa sáng cho Trần Thanh.
"Ngày đầu tiên đến kỳ kinh nguyệt đau lăn lộn trên giường, anh trai đã không ăn không ngủ chăm sóc tôi cả một đêm."
Lúc tan sở trời đổ mưa như trút nước, không gọi được xe, tôi gọi cho anh ta không biết bao nhiêu cuộc điện thoại nhưng đều không liên lạc được.
Đến khi tôi dầm mưa ướt sũng trở về nhà, lại nhìn thấy hai người họ đang chơi game trong chính ngôi nhà của tôi.
Anh ta nói, lúc chơi game bật chế độ không làm phiền, nên không nghe thấy.
Vào dịp sinh nhật tôi, anh ta tặng tôi một lọ kem dưỡng da bình dân rẻ tiền, nói rằng bản thân hết tiền rồi, bảo tôi đừng có chê bai.
Rất nhanh sau đó, tôi nhìn thấy Trần Thanh cập nhật dòng trạng thái mới.
"Cảm ơn hũ kem dưỡng da La Mer anh trai tặng nha, thế này thì dùng được lâu lắm đây! (Nói nhỏ một chút nè: Tiểu kim khố của anh trai đã bị tôi moi sạch rồi, hihihi)"
Ồ, thì ra nguyên nhân hết tiền là vì thế này đây.