"Đứng lại! Không một ai được phép đi hết."
Tôi gọi anh ta lại.
Hai người đồng loạt quay người lại, Trần Thanh mang vẻ mặt đầy khó hiểu.
Trần Văn sững sờ một chút, nhìn tôi một hồi, rồi nở nụ cười đầy bỡn cợt.
"Sao vậy vợ? Anh đưa con bé về lát rồi sẽ quay lại ngay, sao thế, nhớ anh đến vậy cơ à? Xa nhau mới một chút mà đã không nỡ rồi sao?"
"Hay là, em đang ghen với Thanh Thanh đấy à? Yên tâm đi, anh sẽ không để em ấy ngồi ghế phụ lái đâu."
Nội tâm cái tên này sao lại phong phú đến thế nhỉ?
Xin thưa là, liệu có một khả năng nào, tôi chỉ đơn thuần là không muốn làm phiền các chú cảnh sát lát nữa lại phải cất công đi tìm anh không?
Đương nhiên, để tránh bứt dây động rừng, tôi không hề nói thẳng.
"Trần Văn, em hơi đói rồi, anh bóc quả trứng luộc nước trà cho em ăn đi. Em ăn xong hai người hẵng đi."
"Ừ, được."
Trần Văn đồng ý, sau đó cầm lấy quả trứng ngồi bên mép giường bóc vỏ, rồi cẩn thận đút cho tôi ăn.
Còn Trần Thanh thì nằm xuống nghỉ ngơi trên một chiếc giường bệnh khác, sau khi nằm xuống sắc mặt của cô ta mới dần dần tốt lên đôi chút.
Mẹ chồng lúc này cũng đã pha xong sữa bột, bế đứa trẻ bắt đầu đút sữa.
Cảnh sát cũng chính vào lúc này bước vào.
Cửa phòng bệnh vẫn đang mở.
Lúc này, một vị cảnh sát mặc cảnh phục, dáng vẻ hiên ngang oai vệ bước vào.
Vừa nhìn thấy cảnh sát, nét mặt của ba người bọn họ đều vô cùng đặc sắc.
Kinh ngạc, luống cuống tay chân, chỉ thiếu điều viết thẳng bốn chữ "Tôi là kẻ xấu" lên trên mặt.
"Ai là cô Hà? Tôi là cảnh sát phụ trách vụ án này, tôi họ An."
"Thưa cảnh sát, là tôi, là tôi đã báo cảnh sát."
"Con của tôi bị mất rồi, tôi nghi ngờ bọn họ đã bán con của tôi cho bọn buôn người! Các anh mau giúp tôi tìm lại đứa nhỏ với."
Cảnh sát An hồ nghi liếc nhìn đứa bé mẹ chồng tôi đang bế trên tay một cái.
"Con của cô không phải đang ở đây sao? Lẽ nào cô sinh đôi?"
Tôi vội vàng giải thích:
"Đây không phải con của tôi, thưa cảnh sát."
"Lúc con của tôi sinh ra, trên tay có một vết bớt màu xanh hình hoa mai, hơn nữa lại trắng trẻo mập mạp."
"Đến khi tôi tỉnh dậy thì phát hiện đây không phải con của mình, và sau khi tôi nói với mẹ chồng, bà ta lại ngụy biện rằng vết bớt của con tôi là vết máu, đã bị bà ta lau sạch, bà ta tự mặc định vết bớt hình hoa mai là màu đỏ, rồi lại bịa ra một lời nói dối vụng về như vậy để che đậy. Con của tôi chắc chắn là do bà ta đánh tráo."
"Và khi tôi không cho đứa bé bú sữa, người lo lắng nhất là Trần Thanh, hơn nữa trong suốt một năm qua cô ta lấy danh nghĩa ôn thi cao học để trốn tránh không gặp ai, tôi có lý do để nghi ngờ cô ta đang lén lút mang thai."
"Trần Thanh trước nay luôn thích Trần Văn, tôi thậm chí còn nghi ngờ đứa trẻ của cô ta là do sinh với chồng tôi."
Tôi chỉ thẳng vào mặt Trần Thanh tố cáo.
Tôi vừa dứt lời, mẹ chồng liền nổi trận lôi đình, xông lên định lao vào túm tóc tôi.
"Cô quả thực là nói láo! Con gái tôi ngay cả một người bạn trai cũng chưa từng có, lấy đâu ra con? Con gái tôi vẫn còn là gái còn trinh! Cô đừng hòng bôi nhọ sự trong sạch của nó!"
Đương nhiên, bà ta còn chưa kịp chạm vào tôi, đã bị anh cảnh sát cao lớn nhanh tay lẹ mắt cản lại.
"Làm gì đó, tính làm gì? Trước mặt tôi mà còn dám đánh một sản phụ, có phải bà muốn vào trong đó ở vài ngày không?"
"Đồng chí cảnh sát, mẹ tôi không cố ý đâu, tim bà ấy không được tốt, anh đừng dọa bà ấy."
Thấy mẹ mình bị trách mắng, Trần Văn vội vàng lên tiếng biện hộ thay mẹ.
Cảnh sát An bật cười chế giễu một tiếng:
"Tôi nói này người anh em, mẹ cậu đánh vợ cậu thì cậu một tiếng cũng không hó hé, tôi mới cản mẹ cậu một chút thôi, mà cậu đã vội vàng đến thế rồi sao?"
Trên mặt Trần Văn xẹt qua một tia bối rối xấu hổ, anh ta hậm hực ngậm miệng lại.
"Cô, nói xem nào."
Cảnh sát An lấy ra cuốn sổ tay, bắt đầu thẩm vấn Trần Thanh:
"Đứa trẻ này là của cô sao?"
"Không phải. Thưa cảnh sát, tôi chưa từng sinh con. Hơn nữa, nếu như tôi vừa sinh con thì tôi có thể đứng trước mặt anh thế này được sao? Anh xem chị dâu tôi đi, vừa mới sinh xong, hiện giờ ngay cả bước xuống giường cũng không nổi kìa."
Cảnh sát An đánh giá Trần Thanh từ trên xuống dưới vài lần, sau đó lại liếc nhìn tôi, có lẽ cũng cảm thấy lời cô ta nói có vài phần đạo lý.
Trần Văn dường như bây giờ đã sắp xếp lại được dòng suy nghĩ, mượn cớ đó bắt đầu chen lời:
"Cảnh sát à, Thanh Thanh là em gái tôi, em ấy vẫn luôn ở nhà chuẩn bị cho việc thi lên thạc sĩ, học hành vô cùng cực khổ. Căn bản không có thời gian yêu đương, chứ đừng nói là có con cái gì."
"Vợ à, em đừng làm loạn nữa. Anh biết là em bất mãn vì anh luôn cho Thanh Thanh tiền sinh hoạt phí, nhưng em ấy đang thi cao học mà, mẹ anh lại không có công ăn việc làm, anh không nuôi em ấy thì ai nuôi?"
Nói xong, Trần Văn liếc nhìn tôi một cái, buông tiếng thở dài đầy thất vọng.
Trần Thanh cũng rơm rớm nước mắt, bộ dạng như thể vừa phải chịu nỗi oan ức tày trời.
Ra vẻ cái gì cơ chứ.
Đều là hồ ly ngàn năm cả rồi, anh còn diễn tuồng Liêu Trai với tôi à?
Tôi làm vậy chỉ là để tìm lại đứa con ruột thịt của mình, thế nhưng đến miệng bọn họ, lại biến thành người chị dâu vì ghen tị với em chồng mà buông lời vu khống em ấy sinh con nhằm bôi nhọ danh tiếng của người ta.
Nếu như tôi thật sự vì điều này mà cãi nhau với bọn họ, chắc chắn sẽ rơi vào bẫy của họ, biến một vụ án trở thành một trò cười rùm beng, và củng cố vững chắc luôn hình tượng người chị dâu ác độc hay ghen tị của chính mình mà thôi.
Nếu như vậy, con của tôi có khi sẽ mãi mãi không thể tìm lại được nữa.
Tôi sẽ không để bọn họ toại nguyện đâu.
Nếu bọn họ đã chết cũng không chịu nhận, vậy thì cứ dùng bằng chứng mà nói chuyện.