Bọn họ có khi là đã muốn giết tôi từ lâu rồi.
Hơn nữa, không chỉ là muốn, bọn họ cũng đã bắt đầu ra tay thực hiện từ lâu rồi.
Tôi bỗng nhiên ngộ ra được rất nhiều chuyện.
Vô số những chi tiết trong lúc tôi và Trần Văn chung sống đều rất đáng để suy ngẫm.
Sự gặp gỡ quen biết của tôi và Trần Văn, bắt nguồn từ một vụ tai nạn.
Lúc đó, túi xách của tôi bị cướp mất, anh ta đã giúp tôi đuổi theo lấy lại, thế là tôi mời anh ta uống một ly cà phê.
Mãi về sau tôi mới nhận ra, cái tên cướp túi xách đó, dường như có cách ăn mặc rất giống với một người anh em chí cốt của anh ta.
Trong suốt thời gian yêu đương tôi chưa từng tiết lộ về điều kiện gia đình mình.
Điều kỳ lạ là, Trần Văn lại luôn có cảm giác theo bản năng rằng tôi rất có tiền.
Vào sinh nhật của tôi anh ta luôn chỉ tặng một vài món đồ handmade tự tay làm, thế nhưng đến sinh nhật anh ta, anh ta lại luôn ngầm ám chỉ để tôi mua tặng những chiếc điện thoại di động đời mới nhất, những đôi giày thể thao đắt tiền.
Nếu như nói ngay từ ban đầu anh ta đã biết rõ hoàn cảnh gia đình tôi, vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích hợp lý cả rồi.
Anh ta muốn kết hôn với tôi, sau đó giết tôi để chiếm đoạt tài sản nhà tôi.
Tôi bị dị ứng với đậu phộng, vậy mà trong thời gian tôi mang thai mẹ chồng luôn vô tình hay cố ý cho vụn đậu phộng vào bát của tôi, cũng may là mũi tôi thính, nên chưa từng trúng chiêu.
Sau khi bị tôi vạch trần, bà ta lại luôn nói đây là vì muốn tốt cho tôi, là để bổ sung đầy đủ chất dinh dưỡng.
Cho đến khi tôi thực sự tức giận thì bà ta mới chịu thôi.
Về sau này, bà ta lại luôn làm cho tôi những món nhiều cá nhiều thịt, đều là loại rất béo ngấy, còn bắt ép tôi ăn thật nhiều thật nhiều. Nếu không phải do tôi lén lút đổ bớt đi một chút, thì chỉ sợ tôi có khi không thể xuống nổi khỏi bàn sinh nở mất.
Đến lúc lâm bồn, bác sĩ bảo con tôi quá to, không khuyến khích sinh thường, nhưng mẹ chồng cứ khăng khăng đòi sinh thường, nói sinh thường thì đứa trẻ mới thông minh. Kết quả vì đứa trẻ quá to, tôi rặn đẻ được một nửa thì bị kẹt lại, bác sĩ năm lần bảy lượt đề nghị chuyển sang sinh mổ, bà ta vẫn nhất quyết không đồng ý.
Quá trình sinh nở ở nửa sau đó, tôi gần như là dạo một vòng từ quỷ môn quan trở về.
Hết lần này đến lần khác lên kế hoạch mưu sát, đều bị tôi từng bước hóa nguy thành an.
Giờ đây không những không thể giết chết được tôi, ngược lại còn bứt dây động rừng, bọn họ làm sao có thể cam tâm bỏ qua?
"Trần Văn, đút em ăn đậu phộng, ăn thịt mỡ, ngăn cản em sinh mổ, đều là vì muốn đẩy em vào chỗ chết có đúng không? Anh ở bên cạnh em chính là vì muốn hại chết em rồi để thừa kế gia sản của em đúng không?"
Trần Văn mỉm cười.
"Em đoán đúng rồi đấy, chỉ tiếc là, em biết quá muộn rồi. Em cứ thoải mái nói đi, sẽ chẳng ai thèm tin em đâu, ai bảo em từng có bệnh án tâm thần cơ chứ? Hôm nay em lại điên điên khùng khùng quậy phá một trận ầm ĩ thế này, vừa hay lắm, chờ lúc em ra viện anh sẽ lập tức đưa em thẳng vào bệnh viện tâm thần. Đến lúc đó em cứ ngoan ngoãn ở trong đó cả đời đi, anh và Thanh Thanh sẽ mang theo con gái của chúng ta tiêu xài tiền của em cả một đời. Có phải tức lắm không? Hết cách rồi, ai bảo em ngu xuẩn như thế làm gì?"
Tôi siết chặt nắm đấm: "Anh thật vô liêm sỉ!"
Bị tôi chửi rủa, Trần Văn lại làm như thể vừa nhận được một lời tán dương cực kỳ to lớn vậy, cười rạng rỡ đắc ý.
"Cảm ơn em quá khen."
Cảnh sát An dẫn theo cô y tá túc trực trong phòng sinh ngày hôm đó bước vào.
Cô ta đi đến bên cạnh tôi, cẩn thận kiểm tra kỹ lưỡng má và rốn của đứa bé, sau đó nhẹ nhàng đắp lại chăn cho nó.
Cô ta nói một cách cực kỳ tự tin chắc chắn:
"Đứa trẻ không có vấn đề gì, đúng là đứa trẻ ngày hôm nay tôi đỡ đẻ."
"Cô Hà, có phải cô đọc quá nhiều tiểu thuyết thiên kim thật giả rồi không? Bệnh viện tuyệt đối không có chuyện xảy ra vấn đề cấp thấp như đánh tráo trẻ sơ sinh đâu, bệnh viện khắp nơi đều lắp camera giám sát, gần như không có góc chết nào cả. Cái vết bớt mà cô nói tới thực chất không phải là vết bớt, đó có thể là vết kẹp của kẹp sản khoa, hoặc là vết bầm tím trong lúc đỡ đẻ cũng có khả năng, những tình trạng này sau đó sẽ tự động tan đi dần."
"Đứa trẻ lúc mới sinh ra trông có vẻ trắng trẻo mập mạp, có lẽ là do nguyên nhân lớp sáp mỡ thai nhi bao bọc. Trên người trẻ sơ sinh sẽ bao phủ một lớp sáp, màu trắng trắng cũng sẽ khiến chúng trông có vẻ mũm mĩm hơn, đến khi tắm rửa sạch lớp sáp đi, thì sẽ cảm thấy đứa trẻ trông có vẻ gầy gò và đen đúa hơn là chuyện hết sức bình thường."
Lẽ nào, thật sự là do tôi đã nhầm rồi sao?
Nhưng mà, nhìn đứa trẻ đang nằm bên cạnh mình, cảm giác xa lạ và cách biệt xuất phát từ tận sâu trong đáy lòng kia vẫn vô cùng mãnh liệt.
Tôi đối với đứa trẻ này vẫn là không có cách nào nảy sinh được tình cảm.
Không đúng, không đúng lắm.
Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ chồng, liền phát hiện bà ta và cô y tá đó đang đưa mắt nhìn nhau, cứ như thể đã âm thầm thông đồng với nhau từ lâu.