"Tôi không tin! Tôi yêu cầu làm xét nghiệm ADN. Thưa cảnh sát, bọn họ đang liên kết với nhau để hãm hại tôi và con gái tôi, tôi yêu cầu được bảo vệ an toàn!"
Tôi chỉ cảm thấy cả người mình như đang chìm nghỉm vào một vòng xoáy không lối thoát, dưới bóng tối bao trùm của nỗi sợ hãi tột cùng, tôi hoàn toàn sụp đổ.
Vẻ mặt Trần Văn vô cùng khinh thường.
"Vợ à, em đừng gây thêm rắc rối cho cảnh sát nữa được không. Sự thật không phải đã rành rành ra đó rồi sao? Em còn muốn quậy đến khi nào nữa?" Sau đó, anh ta lại bày ra một nụ cười lấy lòng nịnh nọt, quay sang nhìn phía cảnh sát.
"Đồng chí cảnh sát à, ôi chao, vợ tôi từ nhỏ mồ côi, cô ấy luôn có cảm giác tất cả mọi người xung quanh đều đang muốn hại mình. Bác sĩ bảo đây là một loại bệnh thần kinh, không có cách nào trị khỏi hẳn, hết cách rồi đợi sau khi cô ấy ở cữ xong tôi chỉ đành đưa cô ấy đi bệnh viện tâm thần điều trị thôi. Ngày hôm nay làm phiền anh bận rộn lâu như vậy, tôi thực sự cảm thấy vô cùng áy náy. Hay thế này đi, một lát nữa anh phải đi đâu? Để tôi lái xe đưa anh đi một đoạn nhé."
"Số 163, đường Hàn Sơn."
"Được luôn."
Trần Văn dùng một ngữ điệu cực kỳ nhẹ nhàng sảng khoái đáp lời, rồi đột nhiên sững người lại.
"Anh, anh nói cái gì cơ?"
"Sao vậy anh Trần, cái nơi này, anh cũng từng tới đó rồi mà. Anh quên mất rồi sao?"
Sắc mặt Trần Văn biến sắc, anh ta lập tức lắp bắp lúng túng nói:
"Cảnh sát, tôi... chưa từng đi đến đó bao giờ."
Cảnh sát An dường như đã lường trước được phản ứng này của anh ta từ lâu.
"Vào lúc một giờ chiều ngày 24 tháng 7, anh đã tự mình lái xe tới khu làng trong thành phố trên đường Hàn Sơn tìm bọn buôn người và bán đi một đứa trẻ, cũng chính là đứa con gái mà vợ anh vừa mới sinh. Thực tế chúng tôi đã nhắm vào băng nhóm buôn người này từ lâu rồi, nhất cử nhất động của anh đều nằm gọn trong lòng bàn tay chúng tôi. Vốn dĩ sau khi tóm gọn ổ buôn người kia chúng tôi định trực tiếp đi bắt anh, không ngờ lại biết được từ miệng bọn chúng anh chính là bố ruột của đứa trẻ, sau đó lại tiếp nhận được cuộc điện thoại báo cảnh sát từ vợ anh. Chúng tôi liền cảm thấy chuyện này khả năng cao có liên quan tới anh, và quả nhiên không ngoài dự đoán, anh thực sự không khiến tôi phải thất vọng. Anh Trần, buôn bán trẻ em, ruồng bỏ con cái, từng tội danh này một cũng không hề nhẹ nhàng gì đâu."
Trần Văn trong chớp mắt sắc mặt trắng bệch như tro tàn.
"Anh Trần, tội danh lớn nhất của anh kỳ thực không phải là những cái đó đâu, mà là tội mưu sát. Cả anh và mẹ anh, tội danh cố ý giết người không thành, ít nhất cũng phải từ mười năm trở lên đấy."
Dứt lời, cảnh sát An mỉm cười mở cuốn sổ ghi chép của mình ra, sau đó vặn thân chiếc bút được kẹp sẵn bên trong cuốn sổ, một thiết bị ghi âm mini nhỏ gọn bất ngờ lộ ra, anh ấy cố tình lắc lắc thiết bị đó trước mặt Trần Văn.
Trần Văn bỗng nhiên vỡ lẽ bừng tỉnh, anh ta chỉ tay vào tôi rồi giận dữ gầm rú:
"Hà Vân, cô cố ý, các người đã thông đồng với nhau từ trước rồi!"
Tôi cực kỳ tao nhã lau đi giọt nước mắt trên khóe mi, nhìn thẳng vào anh ta và nở một nụ cười:
"Trần Văn, giờ anh mới phát hiện ra à? Cũng có chút thông minh đấy, nhưng đáng tiếc lại chẳng nhiều nhặn là bao."
Trần Văn hoàn toàn không biết, thực tế ngay từ lúc ban đầu tôi gửi tin nhắn báo cảnh sát, phía cảnh sát đã đem toàn bộ ngọn nguồn câu chuyện tường thuật lại cho tôi nghe rồi.
Lý do bọn họ án binh bất động, là bởi vì bệnh viện tư nhân này đã từng xảy ra rất nhiều vụ việc đánh tráo trẻ em trong quá khứ, nhưng do phía bệnh viện phong tỏa thông tin quá nghiêm ngặt, dẫn đến việc họ không thể nào tìm ra bằng chứng chứng minh những sự việc này là cố ý làm sai.
Bệnh viện vì muốn giữ gìn danh tiếng, đương nhiên sẽ không bao giờ thừa nhận chuyện này có sự can thiệp của con người. Hễ có cảnh sát đến điều tra, thì camera giám sát lại luôn hỏng một cách cực kỳ đúng lúc.
Còn đơn trình báo của tôi đã giúp bọn họ có một cơ hội để tra rõ chân tướng.
Kết quả quả nhiên đúng như những gì bọn họ đã dự đoán, tất cả những sự việc này đều là do con người gây ra.
Nữ y tá bị Trần Văn mua chuộc thực ra đã cung cấp dịch vụ tương tự cho rất nhiều gia đình, chỉ cần đưa tiền, cô ta sẽ giúp bọn họ đánh tráo đứa trẻ của gia đình bọn họ với con của những gia đình giàu có, để cho đứa trẻ của chính mình có thể thay thế con nhà người khác sống một cuộc sống nhung lụa, cơm no áo ấm.
Hôm nay rõ ràng là hai đứa trẻ hoàn toàn khác biệt nhau, cô ta lại cứ một mực khăng khăng nói rằng là cùng một đứa, đây mới chính là sơ hở làm lộ ra chân tướng sự việc.