Nhưng đối với một người đã ngồi vào vị trí nữ chủ nhân của Lục gia, thứ có cũng được, không có cũng chẳng sao, chính là tình yêu của người đàn ông bên cạnh.
Đêm tân hôn, sau khi nghi thức cuối cùng kết thúc, tôi cùng Lục Cảnh Hành trở về phòng cưới.
Hai chúng tôi vừa uống xong rượu giao bôi thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Ngay sau đó là giọng nói hoảng loạn của một người hầu.
“Tiên sinh, không hay rồi!”
“Tống tiểu thư đột nhiên đau đầu dữ dội, có lẽ bệnh cũ lại tái phát.”
“Xin ngài mau sang xem cô ấy. Nếu ngài còn không tới, tôi sợ Tống tiểu thư sẽ không chịu nổi mất!”
Bàn tay đang đặt trên bàn của Lục Cảnh Hành lập tức siết chặt.
Anh gần như đứng bật dậy ngay khi nghe thấy cái tên ấy.
Nhưng chỉ sau một khoảnh khắc, dường như nhớ ra căn phòng này còn có tôi, động tác của anh bỗng dừng lại.
Lục Cảnh Hành quay đầu nhìn sang.
Tôi bắt gặp chút do dự hiếm hoi trong mắt anh.
Có lẽ anh đang lo tôi sẽ khóc lóc, ngăn cản hoặc dùng thân phận người vợ mới cưới để ép anh ở lại.
Đáng tiếc, tôi không có hứng thú tranh giành một người đàn ông với Tống Nhược Lan.
Tôi đặt chén rượu xuống, bình thản nói:
“Qua đó xem thử đi.”
Anh hơi ngẩn ra.
Tôi cong môi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như thường.
“Dù sao cũng liên quan đến tính m/ạng. So với chuyện đó, những việc còn lại đều không đáng nhắc tới.”
Vẻ căng thẳng trên gương mặt Lục Cảnh Hành dịu xuống đôi chút.
Anh nhìn tôi thêm vài giây rồi mới lên tiếng:
“Xin lỗi.”
“Tôi chỉ qua đó một lát, xử lý xong sẽ quay lại ngay.”
Tôi gật đầu, không hỏi anh định đi bao lâu, cũng chẳng nhắc anh hôm nay là đêm tân hôn của chúng tôi.
Lục Cảnh Hành nhanh chóng rời khỏi phòng.
Tiếng bước chân của anh dần biến mất ngoài hành lang.
Tôi thu ánh mắt, gọi người hầu vào giúp mình tháo trang sức và tẩy lớp trang điểm trên mặt.
Dì Ngô, quản gia đã làm việc tại Lục gia nhiều năm, đứng bên cạnh quan sát hồi lâu mới cẩn thận hỏi:
“Thiếu phu nhân không chờ tiên sinh trở lại sao?”
Tôi nhìn hình ảnh của mình trong gương, chậm rãi tháo chiếc trâm cài tóc cuối cùng.
“Dì Ngô không cần lo.”
“Đêm nay anh ấy sẽ không trở về đâu.”
Dì Ngô mấp máy môi, dường như muốn khuyên tôi vài câu.
Nhưng cuối cùng bà vẫn im lặng, chỉ cúi đầu sai người chuẩn bị nước ấm.
Quả nhiên, mãi đến sáng hôm sau, Lục Cảnh Hành mới xuất hiện.
Khi anh bước vào phòng cưới, trên quần áo vẫn còn vương mùi thu/ốc nồng nhạt.
Hôm nay là ngày chúng tôi phải đến kính trà các trưởng bối trong gia đình.
Có lẽ vì lo tôi sẽ nhân cơ hội này kể chuyện đêm qua trước mặt ông nội, vẻ mặt anh từ lúc bước vào đã có phần dè chừng.
Tôi không hề nhắc đến Tống Nhược Lan.
Thấy cổ áo anh hơi lệch, tôi chủ động tiến tới chỉnh lại giúp anh.
Lục Cảnh Hành cúi mắt nhìn tôi, đáy mắt thoáng hiện vẻ bất ngờ.
Tôi vuốt phẳng nếp gấp trên cổ áo rồi mới nói:
“Từ khi tôi bước vào Lục gia, thanh danh của tôi và anh đã trở thành một thể.”
“Anh mất mặt thì tôi cũng chẳng vẻ vang gì.”
“Chuyện tối qua chỉ là việc nhỏ, không đáng mang đến trước mặt ông nội làm mọi người mất vui.”