
Nguyệt Mộng Thư
Ngay giữa hôn lễ, trước mặt toàn bộ khách khứa có máu mặt tại Giang Thành, ông nội nhà họ Lục đích thân công bố cuộc hôn nhân giữa tôi và Lục Cảnh Hành. Lời vừa dứt, cả đại sảnh lập tức rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ. Không ít người quay sang nhìn tôi, ánh mắt vừa tò mò vừa chế giễu, giống như đang chờ một màn kịch hay sắp sửa mở màn. Chuyện Lục Cảnh Hành có người trong lòng vốn chẳng phải bí mật. Ở Giang Thành, gần như không ai chưa từng nghe đến cái tên Tống Nhược Lan. Cô ta là mối tình đầu được Lục Cảnh Hành nâng niu suốt nhiều năm, hiện vẫn sống trong căn biệt thự nhỏ nằm ngay bên cạnh nhà chính của Lục gia. Năm đó, nếu cha của Tống Nhược Lan không gây ra một vụ việc nghiêm trọng khiến nhà họ Lục chịu tổn thất, có lẽ vị trí Lục thiếu phu nhân đã sớm thuộc về cô ta. Bởi vậy, trong mắt mọi người, tôi chẳng khác nào một kẻ chen ngang. Một người vợ có danh phận nhưng không có tình cảm của chồng. Thế nhưng tôi hoàn toàn không để tâm. Ba năm trước, vị hôn phu của tôi đã hy s/inh trong một lần tham gia cứu hộ tại khu vực xảy ra sạt lở núi. Kể từ ngày nhận được tin ấy, tôi đã không còn mong đợi gì ở hôn nhân. Người tôi thật sự muốn gả đã không thể quay về. Vậy nên, sau này kết hôn với ai, đối với tôi cũng không còn khác biệt quá lớn. Huống hồ, trở thành Lục thiếu phu nhân chưa chắc đã là chuyện xấu. Kiều gia cần một người đứng vững tại Giang Thành, mà địa vị của Lục gia vừa đủ giúp tôi hoàn thành trách nhiệm ấy. Người ngoài cười nhạo tôi có chồng mà không được yêu. Tôi lại thấy bọn họ thật nực cười. Ánh mắt của họ chỉ quanh quẩn trong mấy chuyện tình ái nam nữ, dường như ngoài việc được đàn ông yêu thương thì phụ nữ chẳng còn giá trị nào khác.
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương