Vừa bước vào nhà, mẹ tôi lập tức chạy ra đón:
“Vĩ Vĩ à, chắc chắn là không sao chứ?”
Tôi gật đầu, đưa tay lấy tờ kết quả khám bệnh giả từ trong túi ra:
“Tất nhiên là không sao rồi mẹ, mẹ cứ yên tâm, con khỏe lắm.”
“Bác sĩ bảo, chỉ là con làm việc quá sức thôi, nghỉ ngơi một thời gian là ổn.”
Mẹ tôi nhìn kỹ tờ kết quả một lúc, rồi vỗ ngực thở phào:
“Ôi giời ơi, làm mẹ sợ chết khiếp. Mẹ lo cho con lắm đấy.”
“Mẹ chỉ có hai đứa là con với anh con, lỡ tụi con có chuyện gì thì mẹ sống sao nổi?”
Nhìn mẹ diễn đạt đến vậy, tôi thầm nghĩ, diễn xuất thế này mà không làm diễn viên thì đúng là uổng phí.
Tôi bình tĩnh lại rồi nói với bà:
“Mẹ, con tính xin nghỉ dài hạn một chút để dưỡng sức, mấy năm nay con chưa nghỉ ngơi tử tế bao giờ, mệt quá rồi.”
Bà vừa nghe thế lập tức sốt sắng:
“Con còn muốn nghỉ dài hạn á?”
“Có cần thiết thế không? Xin nghỉ vài ngày nghỉ ngơi không phải là được rồi sao?”
Tôi chỉ vào tờ kết quả trong tay bà:
“Bác sĩ dặn con phải nghỉ ngơi cho đàng hoàng.”
Bà liếc tờ giấy rồi ngẫm nghĩ, bày ra vẻ mặt đau lòng mà nói:
“Vĩ Vĩ à, mẹ đâu phải không cho con nghỉ ngơi, mẹ cũng xót con chứ.”
“Nhưng trước đó chẳng phải con nói có cơ hội được thăng chức sao? Chức vụ cao hơn thì lương với đãi ngộ cũng tốt hơn nhiều đúng không?”
“Giờ mà nghỉ dài, liệu có ảnh hưởng đến việc thăng chức không?”
“Nhà mình đâu có chỗ dựa nào, phụ nữ đi làm đã khó khăn sẵn rồi, con phải biết nắm bắt mọi cơ hội đấy.”
“Hay là ráng thêm chút nữa, đợi thăng chức xong rồi hãy nghỉ ngơi cũng chưa muộn?”
Nghe qua, từng câu từng chữ như thể đều nghĩ cho tôi.
Tôi còn chưa kịp đáp lại thì anh tôi, Chử Giang, từ trong phòng ngủ đi ra.
Vừa ngáp vừa vươn vai, anh ta chào tôi:
“Vĩ Vĩ về rồi à.”
Tôi ngạc nhiên hỏi:
“Hôm nay anh không đi làm à?”
Mẹ tôi lập tức chen vào:
“Anh con bị cảm nhẹ, mẹ không cho nó đi làm.”
“Dạo này thời tiết lạnh lắm, gió ngoài đường độc lắm, bị gió thổi trúng thì khổ lắm đấy.”
“Lỡ mà bị viêm phổi thì nguy to!”
Tôi lạnh lùng cười trong lòng.
Tôi thì đã mệt đến mức phát bệnh, bác sĩ khuyên phải nghỉ ngơi, mẹ lại bảo sự nghiệp quan trọng hơn, bảo tôi ráng thêm chút nữa.
Còn anh tôi thì chỉ mới cảm nhẹ, thậm chí không hề ho một tiếng, mẹ đã lo đến mức không cho đi làm, sợ anh bị cảm nặng thành viêm phổi.
Thật là thiên vị đến vô lý.
Kiếp trước tôi lại chẳng cảm thấy có gì sai!
Tôi cố nuốt cơn giận trong lòng xuống — không vội, mọi thứ phải tính đường dài.
Tới khi chị dâu tan làm, cháu trai tan học về, cả nhà mới ngồi vào bàn ăn đầy đủ.
Tôi cố ý nói với mẹ:
“Mẹ à, con nghĩ kỹ rồi, vẫn là sức khỏe quan trọng hơn hết.”
“Cơ hội thăng chức sau này vẫn còn, nhưng nếu sức khỏe mà sụp đổ thì chẳng còn gì cả, có nhiều tiền cũng chẳng tiêu nổi nữa, mẹ nói đúng không?”
Sắc mặt mẹ tôi thoáng hiện vẻ tức giận, liền lớn tiếng mắng:
“Chử Vĩ, bình thường mẹ dạy con thế nào hả?”
“Phụ nữ phải có sự nghiệp riêng, sự nghiệp là trên hết, có bị thương nhẹ cũng không được rời trận!”
“Con giờ mới hơi mệt mệt chút xíu đã định bỏ cả kế hoạch sự nghiệp sao?”
“Mẹ nuôi dạy con bao nhiêu năm trời, cuối cùng lại không bằng nuôi một con chó!”
Tôi tức muốn khóc, còn chưa kịp mở miệng thì cháu trai đã tranh nói trước:
“Cô ơi, nếu cô không tiêu được tiền thì con tiêu giùm cho!”
“Bà nội bảo rồi, cô không lấy chồng không có con, sau này tiền của cô là để lại cho tụi con hết á!”
Tôi kinh ngạc há hốc mồm, không thể tin nổi:
“Mẹ, mẹ bảo con phải cố gắng kiếm tiền, chẳng lẽ là để sau này để lại tài sản cho thằng bé này à?”
“Vì tương lai của nó, mẹ đến cả sức khỏe của con cũng không quan tâm sao?”
Mẹ, anh trai và chị dâu tôi đều lộ vẻ lúng túng.
Mẹ tôi phản ứng rất nhanh, lập tức quay sang mắng chị dâu:
“Cô dạy con kiểu gì thế hả? Con nít ngoan ngoãn mà bị cô dạy thành ra thế này à?”
Chị dâu mặt đỏ bừng, định phản bác vài câu thì bị Chử Giang kéo tay.
Chử Giang cười xòa nói với tôi:
“Vĩ Vĩ à, chị dâu em không hiểu chuyện, thằng bé thì nói bậy bạ, em đừng để bụng.”
“Bình thường tụi anh đâu có nói vậy đâu, người thì phải tự lập, không thể trông chờ người khác được, em nói có đúng không?”
Tôi lại không chịu bỏ qua:
“Thì ra cả nhà này muốn ăn hết của một đứa không có con cháu như tôi à?”
“Trong mắt mọi người, tôi rốt cuộc là gì?”
Nói xong, tôi lập tức đứng dậy, giả vờ bỏ đi.
Mẹ tôi thấy tình hình không ổn, liền ra hiệu cho anh tôi.
Anh tôi hiểu ý ngay, tát mạnh một cái vào mặt cháu trai, mắng lớn:
“Còn nhỏ mà học cái gì không học, lại đi nghĩ bậy!”
Thằng bé lập tức khóc òa, anh ta lại quay sang chị dâu mà mắng tiếp:
“Sau này đừng dạy con bậy bạ nữa!”
“Cô còn định tính kế em gái tôi nữa hả? Tôi sao lại cưới phải cái đồ đàn bà không biết xấu hổ như cô chứ?!”