Ánh mắt chị dâu tôi như muốn bốc cháy, nhưng nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn của anh tôi, chị cố kìm nén, không nói một lời.
Tôi thấy vậy, liền bước tới cản anh mình lại. Dù gì cũng đã đánh xong, anh tôi chắc chắn sẽ không đánh thêm nữa, giờ tôi giả bộ làm người tốt một chút cũng không sao:
“Anh à, có gì thì nói, sao lại phải động tay động chân?”
“Với lại, lời đó chưa chắc là do chị dâu dạy. Cháu trai đã nói rồi mà, là mẹ nói đấy chứ. Anh sao lại mắng chị ấy mà chẳng phân rõ đúng sai vậy?”
“Chị ấy sinh con đẻ cái cho anh, lo toan việc nhà, lương của anh còn chẳng cao bằng chị ấy. Nếu không phải lấy được chị ấy, sao có được cuộc sống tốt như bây giờ? Anh lấy tư cách gì mà mắng chị?”
Tiện thể khích bác một chút.
Quả nhiên, sắc mặt mẹ tôi và anh tôi đều trông khó coi, còn ánh mắt chị dâu thì càng đầy bất mãn.
Mẹ tôi lập tức lên tiếng:
“Vĩ Vĩ, con đang nói cái gì vậy?”
“Chị dâu con bây giờ kiếm được nhiều hơn một chút, nhưng anh con là tiềm năng, sau này nhất định sẽ thành công lớn.”
“Với lại, con nhìn lại xem chị dâu con trông thế nào đi, mặt mũi thì lõm sâu, vòng eo to hơn cả cái xô nước, ngoài anh con ra thì còn ai thèm lấy?”
Chị dâu không nhịn được nữa, hét lên với mẹ tôi:
“Tiềm năng? Gần bốn mươi rồi mà còn gọi là tiềm năng?”
“Tôi còn chưa chê con trai bà chỉ cao mét sáu lăm, bà lại dám chê tôi? Con mụ già đáng ghét này!”
Mẹ tôi tức đến đỏ mặt tía tai, giận dữ lao vào định đánh chị dâu.
Nhưng chị dâu to khỏe hơn, chỉ đẩy nhẹ một cái đã làm bà ngã lăn ra đất. Mẹ tôi đau đến mức kêu oai oái.
“Chử Giang! Vợ mày tạo phản rồi! Nó dám đánh cả mẹ chồng, mày còn đứng đó nhìn à?!”
“Nếu mày không dạy dỗ nó cho tử tế, thì từ nay tao không có đứa con như mày nữa!”
Chị dâu liếc xéo anh tôi, mặt hiện rõ bốn chữ to đùng:
"Tôi xem anh dám!"
Anh tôi rõ ràng không dám. Hồi nãy mắng được vài câu là do chị ấy còn nhịn, chứ nếu anh tôi dám động tay, chị ấy chắc chắn lột da anh tại chỗ.
Chị dâu trừng mắt, anh tôi thì lúng túng né tránh, cháu trai thì vừa khóc vừa sụt sịt, mẹ tôi ngồi dưới đất la hét, đau đến mức đứng dậy không nổi, nhưng chẳng ai thèm đỡ bà dậy.
Tôi thấy thời cơ đến, vờ nhận cuộc điện thoại:
“A lô, giám đốc Lâm à? Vâng vâng, tôi đến ngay đây.”
Tôi xách túi bước thẳng ra cửa, vừa đi vừa nói:
“Nhìn xem, chỉ vì tôi mà nhà cửa náo loạn thế này, thật ngại quá đi.”
“Tôi có chút việc gấp, đi trước đây.”
Tôi đi thang máy xuống dưới, rồi lại vòng theo cầu thang bộ lặng lẽ đi lên, rón rén đến gần cửa, dán tai nghe trộm bên trong.
Tôi nghe mẹ tôi mắng cháu trai:
“Từ nay về sau, trước mặt cô con, không được nói linh tinh nữa, nhớ chưa?”
Thằng bé lí nhí đáp:
“Con nói sai chỗ nào đâu? Mọi người không phải đều nói tiền của cô sau này là để lại cho tụi con à?”
“Ngày nào cũng nói, con còn ghi nhớ kỹ nữa kìa!”
“Sao lại đánh con? Con có nói sai đâu!”
Chử Giang quát lên bực bội:
“Lắm mồm cái gì!”
“Từ nay không được nói mấy lời đó trước mặt cô mày nữa, còn nói là tao đánh chết đấy!”
Chị dâu cũng không chịu kém:
“Con tôi mới mấy tuổi đầu, biết cái gì?”
“Mấy người miệng thì không sạch, ngày nào cũng nói mấy lời đó trước mặt con tôi, nó không học theo hai người thì học theo ai?”
“Từ giờ giữ miệng cho sạch sẽ, đừng có đem mấy thứ suy nghĩ lệch lạc dạy cho con tôi. Nó bị các người làm hư rồi, giờ còn muốn bắt tôi chịu trách nhiệm à? Có biết xấu hổ không vậy!”
Mẹ tôi lại bắt đầu la lối:
“Chử Giang, tao thấy tao đập mông rồi, đau quá, mày mau chở tao đi bệnh viện khám đi!”
Anh tôi thì nói:
“Mẹ, chỉ là ngồi xuống đất thôi mà, có cần phải nghiêm trọng thế không?”
“Đi bệnh viện tốn tiền lắm đấy, bác sĩ toàn kê đơn kiểm tra linh tinh, vài ngàn cái là bay sạch!”
“Con thấy mẹ không sao đâu, nghỉ ngơi vài hôm là ổn rồi!”
Mẹ tôi gào lên:
“Tao có cần mày trả tiền đâu, mày xót cái gì?”
“Tao gọi điện cho em mày xin tiền! Mau đưa tao đi bệnh viện!”
Tôi nghe thấy vậy, liền nhanh chóng lấy điện thoại nhắn tin cho anh tôi:
“Anh à, mẹ bị ngã, không rõ có nghiêm trọng không. Em vội quá nên chuyển khoản cho anh 1.000, anh đưa mẹ đi viện khám thử xem. Lỡ mà không cần đi viện thì anh đưa tiền cho mẹ mua chút đồ bà thích.”
Anh tôi nhắn lại ngay:
“OK.”
Tất nhiên, tiền cũng được “nhận ngay tức khắc”.
Tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng anh tôi vọng từ trong nhà ra:
“Mẹ, Vĩ Vĩ bận việc lắm, mẹ đừng có ngày nào cũng làm phiền nó!”
“Con thấy mẹ cũng đâu có gì nghiêm trọng, ở nhà nghỉ vài hôm là được, đừng có chuyện nhỏ mà làm quá lên!”
Nghe đến đây, tôi mới yên tâm rời đi.
Vừa xuống đến dưới nhà, mẹ tôi đã gọi điện tới, giọng rên rỉ:
“Vĩ Vĩ, mẹ đau lắm, chắc là trật xương cụt rồi, con chuyển cho mẹ 5.000 nhé, mẹ đi bệnh viện khám cái.”
Tôi giả vờ kinh ngạc:
“Mẹ ơi, con chuyển tiền cho anh rồi mà! Ảnh không nói cho mẹ biết hả?”
“Mẹ tìm anh con đi nha, con đang bận lắm, con cúp máy trước đây.”
Lần này mẹ ngã không nhẹ.
Nhưng mà, liên quan gì đến tôi chứ?
Kiếp trước, tôi bệnh còn nặng hơn thế này nhiều.
Giờ, xem như tôi thu chút lãi suất thôi.