Tôi trở về nhà, ngã vật ra giường, chỉ cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Kiếp trước, mẹ tôi lúc nào cũng giục tôi phải phấn đấu.
Lúc còn đi học thì dặn rằng “thương tích nhẹ không rời chiến tuyến”, điểm số phải luôn đứng trong top 10 của khối.
Nhưng đến khi thi đại học thì lại không cho tôi đi học xa, nói là bà không nỡ xa tôi.
Hồi đó tôi không có chính kiến gì, quen nghe theo mọi lời của bà. Bây giờ nghĩ lại mới thấy, rõ ràng là bà sợ tôi đi xa rồi thoát khỏi sự kiểm soát của bà.
Ngoài ra, từ nhỏ mẹ tôi đã không ngừng nhồi nhét vào đầu tôi suy nghĩ rằng đàn ông không đáng tin.
Bà kể cho tôi nghe tất cả những bi kịch trong hôn nhân, hết lần này đến lần khác nhắc lại những câu chuyện về sự phản bội của đàn ông mà bà biết.
Bà bảo tôi rằng, đàn ông không thể trông cậy được.
Bà bảo tôi rằng, con gái phải mạnh mẽ tự lập.
Sau khi tôi tốt nghiệp đi làm, bà lại càng không giục cưới hay sinh con, chỉ giục tôi phải đặt công việc lên hàng đầu.
Bà nói, phụ nữ nhất định phải có sự nghiệp riêng, phải tự kiếm ra tiền mới có tiếng nói.
Tôi từng nghĩ đó là biểu hiện của một người mẹ cởi mở, tiến bộ.
Mãi đến khi chết, tôi mới hiểu, đằng sau tất cả những lời nói đó, đều là toan tính.
Thậm chí, kiếp trước bà còn không tiếc ra tay với chính con ruột của mình.
Một giọt nước mắt lặng lẽ trào ra nơi khóe mắt, tôi lập tức đưa tay lau đi, coi như nó chưa từng rơi.
Tôi ngủ một giấc thật ngon, hôm sau lập tức liên hệ với bác sĩ và bệnh viện.
Nhờ bạn bè giúp đỡ, tôi hẹn được lịch phẫu thuật với một chuyên gia có tiếng.
Sau khi bàn giao công việc ở công ty xong, tôi xin nghỉ phép, một mình đến bệnh viện ở tỉnh thành.
Bác sĩ xem xong kết quả khám bệnh của tôi, cho tôi một câu trả lời rất lạc quan.
Ông ấy nói, chỉ cần phối hợp tích cực với bệnh viện, sau phẫu thuật khả năng hồi phục rất tốt.
Ngày mai, tôi sẽ lên bàn mổ.
Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ, trong lòng tràn đầy hy vọng vào cuộc đời mới.
Lúc đó, điện thoại tôi đổ chuông.
Là mẹ tôi gọi đến.
“Vĩ Vĩ, con đang ở đâu thế?”
“Mẹ bị sưng to chỗ xương cụt, đau không chịu nổi, con qua đưa mẹ đi bệnh viện khám một chút được không?”
Quả nhiên, Chử Giang cầm tiền rồi mà vẫn không chịu đưa bà đi bệnh viện.
Tôi giả vờ ngạc nhiên:
“Ơ, anh con không đưa mẹ đi bệnh viện à?”
Mẹ tôi lập tức nổi đóa:
“Cái thằng Chử Giang khốn nạn đó! Cầm tiền của con rồi, còn bảo mẹ chẳng sao, nhất quyết không chịu đưa mẹ đi khám!”
“Còn con nữa, sao lại chuyển tiền cho nó chứ?”
Trước đây, tôi luôn chuyển tiền thẳng cho mẹ. Bà cầm tiền trong tay, còn có thể trợ cấp cho vợ chồng anh tôi, nên được họ tôn trọng.
Nhưng có một con “ma cà rồng” như vậy bên cạnh, bà tất nhiên chẳng tiết kiệm được đồng nào.
Tôi khó xử nói:
“Mẹ ơi, con đang đi công tác, giờ không về được. Hay là mẹ tự bắt xe đi bệnh viện thử xem?”
Mẹ tôi càu nhàu:
“Sao lại đột nhiên đi công tác? Sao cứ phải đi đúng lúc này cơ chứ?”
“Chử Vĩ, mẹ con đau gần chết rồi, con biết không hả?!”
Đau đến chết? Tôi còn mong là vậy đấy!
Bà lại tiếp tục:
“Thôi được rồi, ai cũng không trông cậy được, con chuyển cho mẹ 10.000 đi, để mẹ tự đi viện.”
Tất nhiên là tôi không chịu, liền kiếm đại lý do nói mình đang kẹt tiền, ví điện tử cũng không còn đồng nào.
Sau đó, tôi nói với bà rằng, trong ngăn kéo tủ đầu giường ở nhà tôi có 10.000 tiền mặt, nếu bà cần gấp thì cứ tới lấy.
Mẹ tôi vừa mắng vừa cúp máy.
Một tiếng sau, bà lại gọi đến:
“Sao mẹ không mở được cửa? Có phải đổi mật khẩu rồi không?”
Tôi giả vờ vừa sực nhớ ra:
“A, con quên mất. Trước đó con đưa mật khẩu cho anh giao hàng để anh ấy vào nhà lấy đồ giúp gửi đi, xong con quên mất phải đổi lại mật khẩu.”
“Nhưng con chỉ cài dấu vân tay thôi, không có nhập lại mật khẩu mà!”
Dù sao bà cũng không biết kỹ thuật, tôi nói sao cũng được.
Bà nổi giận mắng tôi:
“Chử Vĩ! Con cố tình hành mẹ đúng không?!”
“Con có biết từ cổng khu đến nhà con xa cỡ nào không? Mẹ lê từng bước gần nửa tiếng mới vào tới nơi, giờ con nói không vào được?”
Nghe bà nói vậy, tôi càng thấy hả hê, liền giả vờ đau lòng:
“Ôi mẹ ơi, con thương mẹ quá! Giờ phải làm sao đây?”
“Hay là mẹ về nhà trước đi, con nhờ người tới đón mẹ về nhé?”
Bà càng giận, nhưng cũng chẳng còn cách nào, đành phải gượng đau mà từng bước rời khỏi.
Tôi nhìn qua camera chuông cửa, thấy bà khập khiễng lê từng bước, đi được hai bước thì nghỉ ba lần, trong lòng cảm thấy hả giận phần nào.
Một tiếng rưỡi sau, bà báo rằng đã về đến nhà.
Tôi lập tức gọi cảnh sát địa phương:
“Chào các anh cảnh sát, hiện tôi đang đi công tác ở ngoài tỉnh, mẹ tôi bị ngã mấy hôm trước, anh trai tôi không chịu đưa bà đi bệnh viện. Mong các anh có thể giúp đỡ bà.”
“Địa chỉ của bà là…”
Làm xong tất cả, tôi tắt điện thoại, yên tâm nghỉ ngơi, chờ ngày mai lên bàn mổ.
Hôm sau ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ, lúc tôi tỉnh lại thì đã nằm trong phòng bệnh của mình.
Tôi mở điện thoại, thấy đầy các cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ mẹ, anh trai và chị dâu.
Mẹ và anh thì mắng nhiếc, còn chị dâu thì cứ hỏi tôi có chuyện gì, sao đột nhiên mất liên lạc, có phải gặp chuyện gì rồi không, bảo tôi mau gọi về báo bình an.
Nghĩ lại kiếp trước, khi tôi bị bệnh, chị dâu từng rất tích cực giúp tôi liên hệ bác sĩ, và bác sĩ khi ấy cũng từng đưa ra chẩn đoán lạc quan như vậy.
Sau đó chị ấy đi công tác, bệnh tình của tôi đột nhiên chuyển biến xấu, cuối cùng chết ở nhà.
Nghĩ kỹ lại, có lẽ chị ấy không hề biết chuyện.
Còn việc chị ấy mặc kệ chuyện mẹ tôi moi tiền từ tôi mà không lên tiếng… có lẽ chỉ vì tham tiền mà thôi.