"Tiểu Vũ, chiếc vòng trên tay con nặng bao nhiêu gram vậy?"
Mắt mẹ nhìn chằm chằm vào cổ tay tôi, trong giọng nói còn lộ rõ vẻ tra hỏi nghiêm khắc.
Tôi đang cắt bánh kem, không nghĩ ngợi gì nhiều liền đáp: "Đúng 50 gram ạ."
"50 gram?!"
Giọng mẹ bỗng nhiên cao vút lên: "Chỉ là sinh nhật thôi, mày cần gì phải mua cái vòng vàng nặng như vậy?"
Tôi sững người, rồi ngẩng đầu nhìn mẹ, sắc mặt bà rất khó coi, như thể tôi vừa phạm phải lỗi lầm nghiêm trọng nào đó.
"Không phải đâu ạ," tôi theo phản xạ giải thích: "Đó là quà sinh nhật bạn trai con – Tần Dương tặng. Anh ấy đang đi công tác xa, không thể về kịp nên đặt hàng online gửi về tặng con để bù đắp."
Lời vừa dứt, mẹ liền ‘rầm’ một tiếng đập cái dĩa trong tay lên bàn, giọng càng gay gắt hơn: "Mẹ với ba mày cưới nhau ba mươi năm, ông ấy còn chưa từng mua cho mẹ món nào đắt tiền như vậy. Mày thì chỉ là sinh nhật 22 tuổi, có gì ghê gớm đâu mà phải khoe mẽ?"
Tôi bị mẹ quát đến ngẩn người, mãi mới kịp phản ứng: "Sinh nhật 22 tuổi?"
"Mẹ à."
Tôi mím môi, trong lòng có chút tủi thân: "Con năm nay 24 tuổi rồi mà."
Người 22 tuổi rõ ràng là em gái tôi…
Mẹ nghẹn lời, trên mặt thoáng chút bối rối, nhưng rất nhanh bà lại lấy lại vẻ bình thường: "Ừ, mẹ biết, mẹ nói nhầm."
Tôi nhìn bàn ăn chỉ có đúng hai món nóng: một đĩa tôm hùm xào cay và một đĩa nghêu xào tỏi – toàn là những món mà em gái tôi thích ăn nhất.
Tôi há miệng định nói gì đó, nhưng khi thấy đôi tay thô ráp của mẹ, cuối cùng cũng chẳng nói thêm gì.
Bao năm nay, ba thường xuyên đi làm xa, một mình mẹ nuôi hai chị em tôi đã rất vất vả rồi.
Tôi không thể vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà khiến mẹ thêm buồn.
"Mẹ ăn cơm đi ạ."
Tôi chủ động phá vỡ bầu không khí, mang món cá hấp tôi tự tay làm đặt trước mặt mẹ.
Mẹ gắp một miếng, chỉ ăn lấy lệ.
Tôi nhìn mẹ đầy mong đợi: "Ngon không mẹ?"
Mẹ nhíu mày, nhả miếng cá ra khỏi miệng: "Nhạt nhẽo quá, cá ngon như thế mà đem hấp thì phí của! Mấy năm rồi mà mày vẫn không biết mẹ thích ăn mặn hả?"
Tôi luống cuống giải thích: "Con thấy hôm nay các món đều đậm vị rồi, sợ ăn nhiều dễ ngán nên mới..."
Nói đến nửa chừng, mẹ đột nhiên cắt ngang: "Còn dám thấy tủi thân hả? Con cá đó là chú Trương tặng, là cá đồng đấy. Mẹ cố tình để dành đến khi em con nghỉ hè về sẽ kho cá cho nó ăn, ai ngờ mày lại tham ăn đến thế! Chẳng giữ nổi cái gì!"
"Từ nhỏ đến giờ mày vẫn thế! Thứ gì em con thích là mày lại tranh giành với nó! Một con cá thôi cũng không nhường nó nổi!"
"Con không biết là để dành cho em..."
"Mẹ, mẹ đừng giận mà."
Nước mắt lưng tròng, tôi cúi đầu ăn cơm, không dám ngẩng lên nhìn mẹ đang tức giận.
Mẹ liếc tôi lạnh lùng, hừ một tiếng trong mũi: "Xin lỗi kiểu gì mà chẳng có chút thành ý."
Tôi ngẩng đầu lên, không hiểu ý mẹ.
Ánh mắt mẹ chuyển sang cổ tay tôi: "Cái vòng vàng này mẹ cũng thấy thích rồi. Ai mà chẳng nói sinh nhật con là ngày khổ của mẹ, cái vòng này để mẹ đeo đi, coi như đền bù nỗi đau khi mẹ sinh mày ra."