Tôi sững người.
"Nhưng cái này là bạn trai con tặng mà."
Tôi cẩn thận khuyên mẹ: "Nếu mẹ thích, cuối tuần con dẫn mẹ ra trung tâm thương mại mua cái giống vậy nhé?"
Mẹ bĩu môi: "Mẹ thích đúng cái này, mẹ chỉ muốn cái này thôi!"
Tôi còn định nói thêm, nhưng mẹ đã đứng dậy, không nói không rằng nắm lấy cổ tay tôi tháo chiếc vòng xuống, rồi nhanh chóng đeo vào tay mình.
Chiếc vòng không vừa với cổ tay mẹ, bà cố gắng lắm cũng không đeo nổi.
Mẹ cũng cảm thấy ngượng, trừng mắt giận dữ liếc tôi một cái, rồi quay người sập cửa vào phòng.
Tôi vừa định chạy theo, thì điện thoại reo lên.
Là ba gọi.
"Tiểu Vũ à, ba chúc mừng sinh nhật con nha, bao lì xì ba gửi rồi đó."
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười: "Cảm ơn ba ạ."
"Không có gì, chuyện nên làm thôi."
Ba xưa nay không giỏi ăn nói, nói vài câu rồi lại im lặng như thường lệ.
Sau vài giây yên lặng, ba đột nhiên nói: "Tiểu Vũ à, lần trước kết quả khám sức khỏe của mẹ con gửi về máy ba, bác sĩ nói dạ dày của mẹ có vấn đề gì đó, cần phải tái khám."
Ba có vẻ hơi lo: "Dạo này đừng chọc mẹ con nổi giận, chuyện này ba còn chưa dám nói với bả, em con thì đang thực tập, ba không muốn nó phân tâm, nên chỉ nói với mình con thôi. Con là chị lớn, phải chăm sóc mẹ cho tốt đó nha."
Tôi lập tức lo lắng: "Vâng, ngày mai con xin nghỉ làm đưa mẹ đi bệnh viện tái khám."
"Cuối tuần đi."
Ba suy nghĩ thấu đáo hơn tôi: "Ngày thường mà con dẫn bả đi khám, bả sẽ nghi ngờ ngay là có bệnh. Cuối tuần con đưa đi, chỉ cần nói là có vài hạng mục chưa khám đủ là được."
Tôi gật đầu, nghĩ cũng gần cuối tuần rồi, nên đồng ý.
Cúp máy xong, tôi nhìn về phía phòng mẹ, rồi rón rén đi đến.
Qua cánh cửa, tôi nghe tiếng mẹ đang nói chuyện điện thoại với ai đó, giọng điệu vui vẻ.
Tay tôi đang định gõ cửa liền dừng lại.
Tôi ngẩn người trong giây lát.
Từ khi được đón về ở với mẹ hồi cấp hai đến giờ, mẹ dường như chưa từng cười với tôi như vậy.
Sự vui vẻ của bà, hầu hết đều gắn liền với em gái tôi.
Một mình ăn hết phần cơm, tôi đem bánh sinh nhật bỏ vào hộp rồi cho vào tủ lạnh.
Em gái tôi thích ăn đồ ngọt, để dành cuối tuần nó về ăn.
Xong xuôi, tôi nhắn tin cho mẹ, nói là con về trước đây.
Chỉ là đến khi tôi về đến nhà, mẹ vẫn không hề nhắn lại.
Chỉ có em gái tôi, hơn mười giờ tối mới gửi cho tôi một sticker chúc mừng sinh nhật.
Năm phút sau, nó lại nhắn thêm một tin: [Chị ơi, mấy hôm nữa là sinh nhật em đó, quà sinh nhật của em chị chuẩn bị xong chưa?]
Tôi lướt xem lại trang cá nhân của em, toàn ảnh chụp quà sinh nhật nó chuẩn bị cho bạn bè, lòng chợt thấy chua xót.
Bạn bè em gái sinh nhật, nó đều chuẩn bị quà rất chu đáo.
Còn đối với tôi – chị ruột của nó – chỉ có mỗi một câu chúc mừng sinh nhật.
[Chị ơi, lương thực tập của em ít lắm luôn á, mỗi tháng ăn uống còn không đủ nữa, đến sinh nhật em, chị phải lì xì cho em một bao thật to đó nha.]
Sau đó là mấy icon mèo con dễ thương đang ôm lấy nhau.
Tôi đã gõ ra rất nhiều dòng, định nói rõ cảm giác không vui trong lòng mình, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn xóa hết từng chữ một.
Ba tôi hay nói: "Gia đình hòa thuận, vạn sự hanh thông."
Nhất là trong lúc này, khi sức khỏe mẹ còn chưa rõ có vấn đề gì hay không.
Tôi không muốn làm em gái tôi nảy sinh khoảng cách.