“Em học từ bao giờ?”
Hạ Cảnh Châu siết chặt cổ tay tôi. Lực tay mạnh đến mức khiến tôi đau nhói.
Roman ngồi đối diện nhìn tôi rồi lại nhìn anh, cuối cùng chỉ đành nâng ly rượu lên để che đi vẻ lúng túng.
“Từ hồi đại học, học môn tự chọn. Sau này đi làm đôi lúc cũng dùng đến.”
“Một nhân viên theo dõi đơn hàng thì cần tiếng Nga để làm gì?”
Ánh mắt Hạ Cảnh Châu khóa chặt lấy tôi, như muốn dò xét xem tôi đã nghe hiểu đến mức nào.
Tôi nhẹ nhàng rút tay về, đặt bình chiết rượu xuống bàn.
“Vậy người anh vừa gọi là ‘tổ tông’… là ai?”
Roman lập tức kéo ghế đứng dậy, nói vài câu bằng tiếng Nga rằng công ty còn việc gấp rồi cầm áo khoác rời khỏi phòng.
Cánh cửa khép lại.
Trong phòng riêng chỉ còn tôi và Hạ Cảnh Châu.
Điện thoại anh liên tục rung.
Trên màn hình hiện lên ba chữ.
Sầm Mạn Thanh.
Anh tắt màn hình ngay.
“Khách hàng chỉ thuận miệng đùa vài câu thôi. Em cũng tin thật à?”
“Nhưng chính khách hàng là người nhắc trước. Ông ấy biết trong nhà anh có một cô yêu tinh nhỏ, còn biết cô ấy rất khó dỗ.”
“Thương trường mà. Mấy câu xã giao có mấy lời là thật? Em chất vấn anh ngay trước mặt khách hàng như thế, người mất mặt là anh.”
Tôi chậm rãi nhìn sang chỗ ngồi của mình.
Trên lưng ghế vẫn còn vắt một chiếc khăn choàng nữ.
Trước mặt là ly nước trái cây mới uống dở.
Rõ ràng trước khi tôi tới, đã có người ngồi ở đây.
Chỉ sau khi người đó rời đi, Hạ Cảnh Châu mới gọi tôi đến rót rượu.
“Không phải anh nói khách hàng đột nhiên dẫn thêm người, nhân viên phục vụ không đủ sao?”
“Người ta về rồi.”
“Người vừa ngồi ở đây… là Sầm Mạn Thanh?”
Những ngón tay anh siết chặt chiếc điện thoại, giữa hai hàng mày hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn.
“Cô ấy là cố vấn thương hiệu Roman chỉ định gặp. Bàn công việc xong thì về trước. Có gì đáng để em suy nghĩ?”
Đúng lúc ấy, cửa phòng mở ra.
Một người phụ nữ mặc váy dài màu be bước vào.
Cô ta cầm chiếc khăn choàng trên ghế lên, mỉm cười nhìn tôi.
“Chị dâu đừng trách Cảnh Châu nhé. Dạ dày em không khỏe nên anh ấy mới bảo em về phòng nghỉ trước. Còn câu ‘tổ tông’ kia chỉ là đùa thôi. Từ nhỏ bọn em vẫn nói chuyện như vậy.”
Cô ta tiện tay cầm ly nước trái cây.
Chiếc đồng hồ nam trên cổ tay cũng theo đó lộ ra.
Đó chính là chiếc đồng hồ Hạ Cảnh Châu tìm khắp nơi trước lúc ra ngoài.
Tôi nhìn sang cổ tay anh.
Trống không.
Sầm Mạn Thanh khẽ che mặt đồng hồ lại.
“Hôm nay em gặp khách mà quên đeo đồng hồ. Cảnh Châu cho em mượn để giữ thể diện. Chị dâu chắc sẽ không để bụng chứ?”
“Tôi để bụng.”
Nụ cười trên môi cô ta khựng lại.
Hạ Cảnh Châu kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi.
“Chỉ là một chiếc đồng hồ. Mai bảo cô ấy trả lại là được.”
“Đó là quà kỷ niệm ngày cưới em tặng anh.”
“Đã tặng anh thì xử lý thế nào là quyền của anh.”
Đúng lúc ấy, nhân viên phục vụ mang canh nóng vào.
Nghe thấy câu cuối, động tác bưng khay của người phục vụ cũng khựng lại.
Sầm Mạn Thanh chủ động cầm thìa, múc cho tôi một bát.
“Chị dâu ăn chút gì đi. Cảnh Châu nhớ chị đau dạ dày nên cố ý bảo nhà bếp giữ lại bát canh củ mài này.”
Hạ Cảnh Châu đẩy bát canh đến trước mặt tôi.
“Đừng vì một câu đùa mà làm lớn chuyện nữa. Uống xong anh đưa em về.”
Trong bát canh không có tiêu.
Cũng không có rau mùi.
Anh vẫn nhớ rõ những thứ tôi không ăn.
Tôi cầm chiếc thìa lên.
Cảm giác nặng nề trong lòng cũng dịu đi đôi chút.
Có lẽ…
Quả thật là tôi đã nghĩ nhiều.
Hạ Cảnh Châu và Sầm Mạn Thanh quen nhau từ lâu.
Cho mượn một chiếc đồng hồ cũng chưa thể chứng minh điều gì.
Đúng lúc ấy, Sầm Mạn Thanh cầm điện thoại lên, mỉm cười.
“Cảnh Châu, cháo anh đặt cho em giao tới rồi. Roman kén ăn lắm, em theo tiếp ông ấy cả buổi chiều, giờ đói muốn xỉu luôn.”
Tôi lặng lẽ nhìn xuống bát canh trước mặt.
Cửa hàng giao cháo…
Chính là cửa hàng Hạ Cảnh Châu vừa mở xem lúc nãy.
Bát canh này chỉ là món tặng kèm trong suất cháo.
Anh biết tôi sẽ đến.
Chỉ tiện thể nhờ khách sạn hâm nóng lại mà thôi.
Hạ Cảnh Châu cầm túi giúp cô ta.
“Dạ dày đau còn chạy lung tung. Anh đưa em về phòng nghỉ.”
“Thế còn chị dâu?”
“Cô ấy tự về được.”
Sầm Mạn Thanh không đi ngay.
Cô ta tháo chiếc đồng hồ nam xuống, đặt trước mặt tôi.
“Nếu chị dâu để ý như vậy thì em trả lại nhé. Cảnh Châu cũng thật là, biết chị không thích người khác dùng đồ của mình mà vẫn cứ ép em nhận.”
Hạ Cảnh Châu cầm chiếc đồng hồ lên.
Nhưng không đưa cho tôi.
Anh bình thản đeo lại lên cổ tay Sầm Mạn Thanh.
“Cứ đeo đi. Mai còn phải họp.”
Bàn tay tôi cầm thìa khựng lại.
Anh đứng dậy đi ra cửa.
Đi được vài bước lại quay về.
Anh cởi khăn quàng cổ của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai tôi.
“Bên ngoài lạnh rồi. Đừng giận dỗi mà không chịu mặc ấm. Về đến nhà thì nhắn anh một tiếng. Ngoan.”
Giọng điệu dịu dàng quen thuộc ấy khiến tôi bất giác ngẩng đầu.
Anh cúi xuống chỉnh lại khăn cho tôi.
Đầu ngón tay khẽ lướt qua vành tai.
Trong khoảnh khắc ấy…
Tôi suýt nữa đã hỏi anh tối nay mấy giờ về.
Cũng suýt nữa đã tự ép mình nuốt hết mọi tủi thân vào lòng.
Đúng lúc đó, Sầm Mạn Thanh dựa người vào khung cửa, giơ cổ tay lên khẽ lắc chiếc đồng hồ.
“Cảnh Châu, nhanh lên nào. Dì vẫn đang chờ chúng ta về thử món cho tiệc đính hôn.”
Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn Hạ Cảnh Châu.
Bàn tay đặt trên vai tôi vẫn chưa kịp rút lại.
Nhưng sắc mặt của anh…
Đã hoàn toàn thay đổi.