Tôi rời khỏi khách sạn khi bên ngoài đã lên đèn.
Cơn gió đầu thu lướt qua, mang theo chút lạnh len vào cổ áo. Chiếc khăn quàng vẫn còn vương hơi ấm của Hạ Cảnh Châu, nhưng lúc này, tôi chỉ thấy nó nặng đến nghẹt thở.
Đúng lúc tôi vừa lên taxi, điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của anh.
“Về chưa?”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình vài giây.
Nếu là trước đây, tôi sẽ chụp ảnh đoạn đường, báo anh mình đang ở đâu, còn tiện thể hỏi anh bao giờ về.
Nhưng hôm nay, tôi chỉ gõ hai chữ.
“Đã về.”
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại lại sáng.
“Nhớ uống thuốc đau dạ dày.”
Tôi khẽ cười.
Một nụ cười vừa chua chát vừa mệt mỏi.
Anh vẫn nhớ tôi đau dạ dày.
Vẫn nhớ tôi không ăn tiêu.
Không ăn rau mùi.
Ra ngoài trời lạnh phải quàng khăn.
Thế nhưng anh cũng nhớ đặt cháo cho Sầm Mạn Thanh.
Nhớ đưa cô ta về nghỉ.
Nhớ đeo chiếc đồng hồ kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi lên cổ tay cô ta.
Sự dịu dàng của anh…
Hóa ra chưa bao giờ chỉ thuộc về một mình tôi.
Tôi không trả lời thêm.
Lặng lẽ tắt màn hình.
Ngoài cửa kính, dòng xe nối đuôi nhau kéo dài thành những vệt sáng mờ nhòe.
Tám năm kết hôn.
Tôi vẫn luôn cho rằng mình là người may mắn.
Gia đình tôi bình thường.
Điều kiện không quá khá giả.
Lúc mới quen nhau, Hạ Cảnh Châu vẫn chỉ là một quản lý dự án nhỏ.
Chúng tôi cùng thuê căn hộ hơn sáu mươi mét vuông, cùng ăn mì gói cuối tháng, cùng ngồi trên ban công tính toán xem bao giờ mới đủ tiền mua nhà.
Ngày ấy, anh từng ôm tôi nói.
“Sau này anh kiếm được nhiều tiền rồi, em không cần phải vất vả nữa.”
Tôi tin.
Thế nên khi công việc yêu cầu tuyệt đối bảo mật thân phận, tôi chưa từng cảm thấy có gì không ổn.
Anh hỏi tôi làm gì.
Tôi chỉ cười.
“Theo dõi đơn hàng.”
Anh tin.
Tôi cũng không giải thích.
Có những quy định, không phải tôi muốn nói là có thể nói.
Có những chuyến công tác, tôi chỉ có thể bảo anh rằng mình đi gặp khách hàng.
Có những hội nghị kéo dài cả tuần, tôi chỉ nói mình phải tăng ca.
Tôi vẫn nghĩ…
Chỉ cần hai người thật lòng với nhau, nghề nghiệp là gì cũng chẳng quan trọng.
Nhưng hôm nay tôi mới hiểu.
Thứ giết chết một cuộc hôn nhân, không phải bí mật.
Mà là sự phản bội.
Taxi dừng trước cửa nhà.
Tôi mở cửa bước xuống.
Trong căn hộ rộng rãi, mọi thứ vẫn y nguyên như sáng nay.
Chiếc áo vest anh thay vội vẫn vắt trên ghế.
Chiếc cốc tôi pha cà phê cho anh vẫn nằm trên bàn ăn.
Mọi thứ đều quen thuộc.
Chỉ có lòng người đã đổi khác.
Tôi thay dép, đi thẳng vào phòng ngủ.
Trong góc tủ quần áo có một két sắt nhỏ.
Tôi nhập dãy mật mã đã thuộc lòng suốt nhiều năm.
“Tách.”
Cửa két mở ra.
Bên trong không có vàng bạc.
Không có tiền mặt.
Chỉ có một chiếc hộp màu xanh sẫm.
Tôi mở nắp hộp.
Tấm thẻ công tác màu đen lặng lẽ nằm ở chính giữa.
Bên cạnh là hộ chiếu ngoại giao, giấy chứng nhận phiên dịch cấp cao và từng xấp tài liệu đã được niêm phong.
Ở góc dưới cùng còn có một tập ảnh.
Tôi cầm lên.
Bức đầu tiên được chụp cách đây sáu năm.
Tôi mặc bộ vest màu đen, đeo tai nghe phiên dịch, đứng phía sau đoàn đại biểu.
Bức thứ hai là hội nghị kinh tế quốc tế.
Bức thứ ba là diễn đàn hợp tác đa phương.
Trong mỗi bức ảnh, tôi đều đứng ở vị trí rất khiêm tốn.
Nhưng chỉ những người trong nghề mới hiểu.
Vị trí ấy…
Không phải ai cũng có thể đứng.
Tôi khẽ vuốt mép tấm ảnh.
Bỗng nhớ đến câu hỏi của Hạ Cảnh Châu tối nay.
“Một nhân viên theo dõi đơn hàng thì cần tiếng Nga để làm gì?”
Khóe môi tôi cong lên đầy tự giễu.
Đúng vậy.
Một nhân viên theo dõi đơn hàng thì không cần.
Nhưng một phiên dịch cabin thì cần.
Không chỉ tiếng Nga.
Tiếng Anh.
Tiếng Pháp.
Tiếng Đức.
Tiếng Nhật.
Tiếng Tây Ban Nha.
Tiếng Bồ Đào Nha.
Tám năm qua, tôi đã đứng trong vô số phòng họp kín.
Nghe qua vô số cuộc đàm phán quan trọng.
Chỉ là…
Người ngủ cùng tôi mỗi đêm lại chẳng hề biết.
Tôi đặt mọi thứ trở lại hộp.
Đúng lúc ấy, điện thoại trong phòng làm việc vang lên.
Là cuộc gọi nội bộ.
“Tôi nghe.”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc.
“Tiểu Lâm, lịch hội nghị ba ngày nữa đã chốt. Phía Nga vừa bổ sung thêm đại diện doanh nghiệp. Em phụ trách tổ tiếng Nga như cũ, không có vấn đề gì chứ?”
Tôi nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.
Khẽ đáp.
“Không có.”
“Còn một việc nữa.”
“Dự án lần này có khá nhiều doanh nghiệp trong nước tham gia đấu thầu. Em nhớ giữ đúng nguyên tắc nghề nghiệp.”
“Tôi hiểu.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi mở hòm thư điện tử nội bộ.
Lịch trình hội nghị hiện lên ngay trước mắt.
Địa điểm.
Khách mời.
Đại biểu.
Đối tác.
Khi nhìn đến danh sách doanh nghiệp tham dự, ánh mắt tôi khựng lại.
Một cái tên vô cùng quen thuộc.
Tập đoàn Viễn Thịnh.
Tổng giám đốc phụ trách dự án.
Hạ Cảnh Châu.
Tôi lặng người vài giây.
Thì ra…
Dự án mà anh liên tục tăng ca suốt mấy tháng nay.
Chính là hội nghị tôi sắp tham gia.
Khóe môi tôi khẽ mím lại.
Thế giới này đôi khi thật nhỏ.
Tôi gập máy tính.
Bước trở lại phòng ngủ.
Trên đầu giường vẫn đặt khung ảnh cưới của hai chúng tôi.
Trong ảnh, Hạ Cảnh Châu đang cúi đầu nhìn tôi cười.
Ánh mắt dịu dàng như thể cả đời này chỉ có một mình tôi.
Tôi lặng lẽ tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.
Đặt xuống mặt bàn.
Chiếc nhẫn khẽ xoay một vòng.
Rồi dừng lại.
Tôi nhìn nó rất lâu.
Cuối cùng khẽ nói, như nói với chính mình.
“Có lẽ…”
“Đã đến lúc kết thúc rồi.”