Một năm sau.
Mùa thu lại đến.
Trung tâm Hội nghị Quốc gia vẫn sáng rực như ngày nào.
Chỉ khác là lần này, tôi không còn ngồi trong cabin phiên dịch.
Tấm bảng trước cửa phòng họp ghi rõ chức danh của tôi.
Giám đốc Đối ngoại, Tập đoàn Tinh Thần.
Tôi chỉnh lại thẻ công tác rồi bước vào hội trường.
“Giám đốc Lâm.”
“Chào Giám đốc Lâm.”
Các đồng nghiệp lần lượt gật đầu chào.
Tôi mỉm cười đáp lại.
“Chào mọi người.”
Cuộc họp hôm nay có sự tham dự của nhiều doanh nghiệp nước ngoài.
Roman cũng có mặt.
Vừa nhìn thấy tôi, ông đã chủ động bước tới.
“Cô Lâm.”
“Đã lâu không gặp.”
“Ngài Roman.”
Chúng tôi bắt tay.
Roman cười rất tươi.
“Tôi nghe nói cô đã thăng chức.”
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn ngài.”
Ông nhìn tôi vài giây rồi khẽ gật đầu.
“Tôi biết.”
“Cô sẽ còn đi xa hơn nữa.”
Đúng lúc ấy, một giọng nói trầm ổn vang lên phía sau.
“Roman.”
“Tài liệu đã chuẩn bị xong.”
Tôi quay đầu.
Là Tống Diệc.
Một năm qua, chúng tôi gần như làm việc cùng nhau mỗi ngày.
Anh chưa bao giờ hỏi về cuộc hôn nhân cũ của tôi.
Cũng chưa từng tò mò quá khứ.
Anh chỉ luôn đúng lúc xuất hiện khi tôi cần.
Nếu tôi tăng ca.
Trên bàn làm việc sẽ có một cốc cà phê nóng.
Nếu tôi quên ăn trưa.
Anh sẽ tiện tay đặt thêm một phần cơm.
Mọi sự quan tâm đều vừa đủ.
Không khiến tôi áp lực.
Cũng không vượt quá giới hạn.
Roman nhìn hai chúng tôi rồi bật cười.
“Tống.”
“Tôi nghĩ cậu nên cảm ơn tôi.”
Tống Diệc khó hiểu.
“Vì sao?”
“Nếu không có lần hợp tác năm ngoái.”
“Làm sao cậu gặp được một cộng sự giỏi như cô Lâm?”
Tống Diệc nhìn sang tôi.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Đúng vậy.”
“Là tôi may mắn.”
Không hiểu vì sao.
Chỉ một câu nói đơn giản ấy cũng khiến lòng tôi ấm lên.
Buổi họp kết thúc vào gần sáu giờ tối.
Mọi người lần lượt ra về.
Tôi vừa thu dọn tài liệu thì điện thoại rung lên.
Là một tin nhắn.
“Chúc mừng em.”
Người gửi.
Hạ Cảnh Châu.
Tôi nhìn màn hình vài giây.
Một năm qua.
Anh chưa từng làm phiền tôi.
Mỗi dịp lễ.
Hoặc sinh nhật.
Anh chỉ gửi một câu chúc rất ngắn.
Tôi cũng chỉ lịch sự đáp lại.
Mối quan hệ giữa chúng tôi dừng ở đó.
Không hơn.
Cũng không kém.
Tôi trả lời.
“Cảm ơn anh.”
Rồi tắt điện thoại.
Tống Diệc bước tới.
“Về thôi.”
“Được.”
Chúng tôi cùng đi xuống tầng hầm.
Xe vừa ra khỏi cổng hội nghị.
Tôi vô tình nhìn thấy một chiếc xe màu đen đỗ bên kia đường.
Người đàn ông đứng cạnh xe mặc áo sơ mi trắng.
Là Hạ Cảnh Châu.
Anh cũng nhìn thấy tôi.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Lần này.
Trong mắt anh không còn sự cố chấp.
Cũng không còn hy vọng.
Chỉ còn một nụ cười rất nhẹ.
Anh khẽ gật đầu với tôi.
Như một người bạn cũ.
Tôi cũng mỉm cười đáp lại.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh.
Qua gương chiếu hậu.
Bóng anh ngày càng nhỏ.
Cho đến khi biến mất hẳn.
Có lẽ…
Đó mới là lời tạm biệt thật sự.
Ba tháng sau.
Tập đoàn Tinh Thần tổ chức tiệc mừng dự án mới.
Sau khi buổi tiệc kết thúc, mọi người lần lượt ra về.
Tôi đứng ngoài ban công ngắm thành phố lên đèn.
Một chiếc áo vest nhẹ nhàng khoác lên vai.
“Tối nay lạnh.”
Tôi quay đầu.
Tống Diệc đứng phía sau.
“Tôi tự mặc được.”
Anh bật cười.
“Tôi biết.”
“Nhưng khoác giúp cô một chút.”
“Chắc không phạm quy.”
Tôi cũng bật cười theo.
Đã rất lâu rồi.
Tôi không còn nhớ cảm giác cười thoải mái như vậy.
Tống Diệc đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ.
“Tặng cô.”
“Tại sao?”
“Hôm nay vừa tròn một năm cô gia nhập công ty.”
Tôi mở hộp.
Bên trong là một chiếc bút máy màu bạc.
Rất đơn giản.
Không hề đắt tiền.
Nhưng trên thân bút có khắc một dòng chữ.
Người biết nhiều ngôn ngữ nhất, xứng đáng được viết nên cuộc đời mình bằng ngôn ngữ mình yêu thích.
Tôi lặng người.
Một lúc sau mới khẽ hỏi.
“Anh chuẩn bị từ bao giờ?”
“Từ lúc biết cô thích viết tay.”
“Tôi từng nói sao?”
“Không.”
Anh cười.
“Mỗi lần họp xong.”
“Mọi người đều dùng máy tính.”
“Chỉ có cô vẫn ghi chép bằng sổ.”
“Hóa ra…”
“Có người vẫn luôn để ý.”
Tống Diệc nhìn tôi.
Giọng nói dịu dàng.
“Không phải để ý.”
“Là trân trọng.”
Trái tim tôi bỗng khẽ rung lên.
Không mãnh liệt.
Không dữ dội.
Mà giống như ánh nắng đầu xuân.
Âm thầm.
Ấm áp.
Một tháng sau.
Hạ Cảnh Châu nhận được thiệp mời.
Lễ ra mắt Trung tâm Hợp tác Quốc tế của Tập đoàn Tinh Thần.
Anh đứng rất lâu trước tấm thiệp.
Cuối cùng vẫn đến.
Trên sân khấu.
Tôi mặc bộ vest trắng, bình tĩnh phát biểu.
Ánh mắt tự tin.
Nụ cười rạng rỡ.
Khác hoàn toàn với người phụ nữ từng đứng trong căn bếp chờ anh về mỗi tối.
Bài phát biểu kết thúc.
Tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường.
Tống Diệc bước lên sân khấu.
Đứng bên cạnh tôi.
Không nắm tay.
Không ôm.
Chỉ tự nhiên nhận lấy tập tài liệu trong tay tôi.
Một hành động rất nhỏ.
Nhưng đủ để Hạ Cảnh Châu hiểu.
Đó là sự ăn ý được tạo nên từ tôn trọng.
Không phải từ chiếm hữu.
Anh khẽ cười.
Lần đầu tiên.
Nụ cười ấy không còn cay đắng.
Mà là nhẹ nhõm.
Anh xoay người rời khỏi hội trường.
Không quay đầu lại.
Ngoài cửa.
Ánh nắng chiều trải dài trên những bậc thềm đá.
Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh.
Khẽ nói với chính mình.
“Cảm ơn em.”
“Cảm ơn vì đã từng xuất hiện trong cuộc đời anh.”
“Và xin lỗi…”
“Vì đã nhận ra quá muộn.”
Ở phía bên kia ô cửa kính.
Tôi đang cùng đồng nghiệp bước về phía trước.
Có người đồng hành.
Có sự nghiệp mình yêu.
Có cuộc sống mà mình lựa chọn.
Thì ra…
Hạnh phúc chưa bao giờ là tìm được một người hoàn hảo.
Mà là gặp được một người luôn nhìn thấy giá trị của mình.
Và quan trọng hơn cả.
Là sau tất cả những tổn thương.
Tôi vẫn không đánh mất chính mình.
—Hoàn.