Ba ngày sau.
Luật sư Trần gọi điện cho tôi.
“Cô Lâm.”
“Bên phía anh Hạ đã đồng ý gặp để giải quyết thủ tục.”
Tôi khẽ đáp.
“Được.”
“Chiều nay.”
…
Hai giờ chiều.
Quán trà nơi chúng tôi hẹn gặp rất yên tĩnh.
Khi tôi bước vào, Hạ Cảnh Châu đã ngồi đợi từ trước.
Chỉ mới vài ngày không gặp.
Anh gầy đi trông thấy.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ.
Bộ vest vốn luôn phẳng phiu giờ cũng xuất hiện vài nếp nhăn.
Thấy tôi đến, anh lập tức đứng dậy.
“Tiểu Vãn.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Ngồi đi.”
Luật sư Trần đặt tập hồ sơ lên bàn.
“Đây là thỏa thuận phân chia tài sản.”
“Tất cả đều được lập theo đúng quy định.”
Tôi lật qua từng trang.
Không có gì bất ngờ.
Căn hộ.
Xe.
Khoản tiết kiệm.
Cổ phần.
Tôi cầm bút.
Ký tên mình lên từng vị trí.
Suốt quá trình ấy, Hạ Cảnh Châu chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Cho đến khi tôi khép tập hồ sơ lại.
Anh mới khàn giọng hỏi:
“Em… không muốn thêm gì sao?”
“Tỷ lệ phân chia này rất công bằng.”
“Em có thể lấy nhiều hơn.”
Tôi ngước mắt nhìn anh.
“Tôi không cần.”
“Có những thứ dùng tiền cũng không mua lại được.”
Hạ Cảnh Châu cúi đầu.
Khóe môi hiện lên nụ cười đầy chua chát.
“Đúng.”
“Nếu sớm hiểu điều đó…”
“Có lẽ anh đã không đánh mất em.”
Không ai tiếp lời.
Trong quán trà chỉ còn tiếng nước sôi khe khẽ.
Một lúc lâu sau.
Luật sư Trần đứng dậy.
“Hai người cứ nói chuyện.”
“Tôi ra ngoài trước.”
Cánh cửa khép lại.
Chỉ còn tôi và Hạ Cảnh Châu ngồi đối diện.
Anh lấy từ bên cạnh ra một chiếc hộp nhỏ.
Đẩy đến trước mặt tôi.
“Tặng em.”
Tôi mở nắp.
Bên trong là chiếc đồng hồ kỷ niệm ngày cưới.
Mặt đồng hồ đã được đánh bóng cẩn thận.
Dây da cũng thay mới.
Anh khẽ nói:
“Anh đã lấy lại.”
“Từ hôm đó.”
“Từ nay…”
“Nó nên thuộc về em.”
Tôi nhìn chiếc đồng hồ rất lâu.
Rồi nhẹ nhàng đóng hộp lại.
“Không cần.”
“Đó là đồ của anh.”
“Cũng là quá khứ của chúng ta.”
“Tôi không muốn giữ.”
Một câu nói rất bình thản.
Lại khiến bàn tay Hạ Cảnh Châu run lên.
Anh hít sâu một hơi.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Tiểu Vãn.”
“Anh biết.”
“Bây giờ nói gì cũng đã muộn.”
“Nhưng anh vẫn muốn xin lỗi em một lần nữa.”
“Xin lỗi vì đã coi sự hy sinh của em là điều hiển nhiên.”
“Xin lỗi vì chưa từng hỏi em thật sự làm công việc gì.”
“Xin lỗi vì để em phải một mình chịu đựng.”
“Tám năm…”
“Anh chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người chồng.”
Tôi lặng lẽ nghe hết.
Trong lòng không còn gợn sóng.
Có lẽ.
Từ khoảnh khắc nhìn thấy chiếc đồng hồ trên tay Sầm Mạn Thanh.
Tôi đã khóc xong phần nước mắt của mình.
“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.”
Hạ Cảnh Châu ngẩng đầu.
Ánh mắt vừa lóe lên chút hy vọng.
Thì tôi khẽ mỉm cười.
“Nhưng tha thứ…”
“Không có nghĩa là quay lại.”
Nụ cười trên môi anh cứng lại.
Rồi chậm rãi tan biến.
Anh khẽ gật đầu.
“Anh hiểu.”
“Thật ra…”
“Ngay từ lúc nhìn thấy em trong cabin phiên dịch.”
“Anh đã biết.”
“Người không xứng đáng…”
“Là anh.”
Không khí lại chìm vào yên tĩnh.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng đầu thu trải dài trên mặt hồ.
Giống hệt buổi chiều tám năm trước.
Ngày chúng tôi đăng ký kết hôn.
Khi ấy.
Anh từng nắm tay tôi rất chặt.
Nói rằng sẽ chăm sóc tôi cả đời.
Chỉ tiếc.
Có những lời hứa.
Không phải cứ nói ra là sẽ làm được.
…
Một tuần sau.
Thủ tục ly hôn hoàn tất.
Tôi bước ra khỏi cơ quan đăng ký.
Trong tay là cuốn sổ màu xanh.
Không buồn.
Cũng không nhẹ nhõm.
Chỉ thấy như vừa khép lại một chương rất dài của cuộc đời.
Phía bên kia bậc thềm.
Hạ Cảnh Châu vẫn đứng đó.
Anh không bước tới.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Sau vài giây.
Anh khẽ cúi đầu.
“Chúc em…”
“Những năm tháng sau này.”
“Luôn bình an.”
Tôi mỉm cười.
“Cảm ơn.”
“Anh cũng vậy.”
Không oán hận.
Không trách móc.
Càng không lưu luyến.
Chúng tôi xoay người.
Đi về hai hướng khác nhau.
Không ai ngoảnh đầu lại.
…
Ba tháng sau.
Tôi chính thức nhận chức Giám đốc Đối ngoại của Tập đoàn Tinh Thần.
Ngày đầu tiên đi làm.
Tôi vừa bước vào phòng họp thì mọi người đồng loạt đứng dậy.
“Giám đốc Lâm.”
Tôi mỉm cười đáp lại.
“Chào mọi người.”
Cuộc họp diễn ra rất thuận lợi.
Sau khi kết thúc, tôi ôm tài liệu đi ra hành lang.
Đúng lúc ấy.
Có người từ phía sau gọi.
“Cô Lâm.”
Tôi quay đầu.
Đó là người đàn ông từng đại diện Tập đoàn Tinh Thần thuyết trình trong buổi đấu thầu hôm trước.
Anh mặc sơ mi trắng, đeo kính gọng bạc.
Trên môi luôn là nụ cười ôn hòa.
“Chào cô.”
“Tôi là Tống Diệc.”
“Phó Tổng giám đốc phụ trách thị trường quốc tế.”
Anh đưa cho tôi một cốc cà phê.
“Tôi nhớ cô không uống đường.”
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Sao anh biết?”
Tống Diệc cười.
“Trong lần họp trước.”
“Tôi thấy cô chỉ uống cà phê đen.”
“Nên đoán thử.”
Tôi nhận lấy cốc cà phê.
Khẽ nói.
“Cảm ơn.”
Hai người cùng bước về phía cửa kính.
Ánh nắng buổi chiều phủ lên thành phố rực rỡ.
Tống Diệc nhìn xa xa.
Giọng nói rất nhẹ.
“Nghe nói cô từng làm phiên dịch cabin.”
“Đúng.”
“Thật trùng hợp.”
“Tôi cũng từng làm việc ở nước ngoài nhiều năm.”
“Hy vọng sau này…”
“Chúng ta sẽ hợp tác thật tốt.”
Tôi nhìn cốc cà phê trong tay.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Lần này.
Tôi không còn là người đứng phía sau ánh hào quang của bất kỳ ai.
Tôi chính là ánh sáng của cuộc đời mình.
Và con đường phía trước.
Cuối cùng cũng chỉ thuộc về riêng tôi.