Thái độ dửng dưng của Trần Toại khiến tôi tức đến nghiến răng, nhưng lại chẳng thể làm gì được.
Tôi đã quen rồi, vì đây là lần thứ tám tôi thất bại trong việc tỏ tình với anh ấy.
Rõ ràng anh có đôi mắt chan chứa tình cảm, vậy mà mí mắt đơn lại như tước đi một nửa vẻ dịu dàng ấy, khiến ánh nhìn lúc nào cũng trở nên lạnh nhạt.
"Trần Toại, sao anh không thử quen em một lần xem sao."
Tôi mặt dày ngồi đối diện anh, cố nặn ra một nụ cười.
"Không hứng thú."
Đôi tay thon dài, các khớp ngón rõ ràng nâng quyển sách lên che khuất khuôn mặt, đến cả ánh mắt lạnh nhạt kia tôi cũng không còn thấy được nữa.
Không khí xung quanh càng lúc càng im ắng, tôi không ngồi yên được nữa.
Lúc đi ngang qua anh, tôi hơi cúi người, khẽ nói bằng giọng chỉ đủ hai người nghe thấy, "Tuần sau em sẽ lại đến."
Cơ thể Trần Toại khẽ cứng lại, vành tai bất chợt nhuộm một màu đỏ nhạt.
Vậy mà khi tôi còn đang đắc ý tưởng mình đã khiến anh động lòng, anh lại cầm sách đi lướt qua tôi.
Chỉ để lại hai chữ.
"Ồn ào."
Khi tôi mới nhập học đại học, Trần Toại chính là đàn anh phụ trách tiếp đón tân sinh viên.
Anh ít nói, mặt lúc nào cũng lạnh tanh, nhưng chính sự lạnh lùng ấy lại khiến tôi rung động tận sâu trong lòng.
Khi tôi nhìn thấy tên anh trên bảng tên tình nguyện viên, tôi cảm thấy như cả nhịp thở mình cũng khựng lại trong giây lát.
Trên đời thật sự có sự trùng hợp như vậy sao?
Dù là ngoại hình, cái tên, hay cả khí chất lạnh lùng ấy, đều giống đến kỳ lạ.
"Trần Toại."
Anh quay đầu lại đáp lời, ánh mắt mang theo chút nghi hoặc. Lúc đó tôi mới nhận ra mình đã lỡ nói ra lời trong lòng thành tiếng.
Ánh mắt anh khiến tôi cảm thấy xa lạ, nhưng gương mặt ấy lại khiến tôi không thể rời mắt.
"Anh đẹp trai thật đấy, có thể cho em xin WeChat không?"
Tôi cố gắng mỉm cười tự nhiên, Trần Toại chỉ kéo vali hành lý giúp tôi, giọng trầm thấp nói, "Không tiện."
Anh cao ráo, từng bước từng bước đi ngược ánh sáng, hoàn toàn không để tâm đến cảm xúc của tôi.
Sau này, tôi mới thông qua diễn đàn trường và lời đồn mà tìm hiểu thêm về anh ấy.
Dù là ngoại hình, gia thế hay thành tích học tập, Trần Toại đều thuộc hàng xuất sắc, số cô gái xinh đẹp từng theo đuổi anh nhiều không đếm xuể.
Chỉ là anh luôn khiêm tốn, và có thói quen từ chối hết thảy những người muốn đến gần.
Tôi thì không phục.
Anh càng không để ý tới tôi, tôi lại càng bị thu hút. Tính cách ngược ngạo này từ nhỏ đã chẳng sửa được.
Lần đầu tỏ tình, tôi nhờ người viết thư tình gửi cho anh, nghe nói anh còn chẳng thèm nhìn, trực tiếp vứt đi.
Lần thứ hai, tôi mang nước ra sân bóng rổ cho anh, người xung quanh đều cổ vũ, nhưng anh chỉ im lặng uống nước của mình, chẳng đoái hoài gì đến tôi.
Lần thứ ba, ở góc dưới ký túc xá nam sinh, tôi cố tình mua một bông hồng tặng anh, lần này cuối cùng anh cũng chịu lên tiếng.
Anh nói, "Biết đủ là tốt rồi, Hứa Nguyện."
……
Về sau lần thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, hoặc là bị ánh mắt lạnh lẽo của anh từ chối, hoặc là bị lời nói lạnh nhạt khiến tôi nản lòng.
Tôi thật sự là vì thích Trần Toại nên mới mặt dày theo đuổi sao?
Tôi cũng không biết nữa.