Sáng nay có một trận mưa nhỏ, ngoài cửa sổ mờ mịt sương mù, tôi mở cửa sổ ra, hơi ẩm khẽ phả vào mặt.
Tôi lấy một bộ đồ thể thao màu xám trong tủ ra mặc, tiện tay cầm theo một chai sữa bò rồi ra khỏi nhà.
Lại bắt đầu mưa rồi, tôi vừa hút sữa vừa che ô đi chậm rãi.
Tối qua trước khi ngủ tôi còn nghĩ liệu có thể gặp được Trần Toại không, đi ngang qua cổng nhà ăn thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Tôi trợn to mắt nhìn kỹ lại, chẳng lẽ gần đây tôi gặp may?
Trần Toại mặc một chiếc áo thun màu xám đậm, đứng đó tránh mưa.
Tôi bước nhanh lại gần, anh ấy cũng nhìn thấy tôi rồi.
Trước tiên là liếc qua đôi chân trần của tôi một cái, sau đó mới ngẩng đầu, không nhìn sang chỗ khác mà thẳng tắp nhìn tôi đi tới.
"Chào anh Trần Toại, trùng hợp ghê."
Trần Toại khẽ gật đầu, lặng lẽ lùi lại nửa bước.
Cạn lời, tôi cố gắng bỏ qua cảm giác bực bội trong lòng, cười tươi bắt chuyện với anh.
"Anh định đi học à? Mưa thế này chắc chưa tạnh được đâu, em đưa anh qua nhé?"
Tôi nắm rõ thời khóa biểu của Trần Toại.
Không phải tự dưng mà tôi lại là một người theo đuổi kiên trì và có tâm như vậy.
Có lẽ là không muốn trễ học, dù gì từ nhà ăn đến lớp cũng phải đi bộ mười mấy phút.
Trần Toại miễn cưỡng đồng ý, "Làm phiền em rồi."
Anh cao một mét tám lăm chen vào trong ô của tôi, tôi phải nhón chân mới tránh để ô đụng vào đầu anh.
"À, anh cúi người xuống một chút được không?"
Tôi biết yêu cầu này có hơi vô lý, nhưng không ngờ Trần Toại lại trực tiếp cầm lấy ô từ tay tôi.
Lập tức tầm nhìn trước mắt trở nên sáng rõ.
Nhìn lại gương mặt nghiêng tuấn tú của anh, tôi chỉ có thể cắn ống hút để ngăn nụ cười nơi khóe môi.
"Trần Toại, anh nói xem bao giờ mới chịu đồng ý làm bạn trai em đây?"
So với cách gọi khách sáo, tôi thích gọi thẳng cả tên anh hơn.
Trần Toại, Trần Toại.
Âm tiết quen thuộc lăn qua nơi đầu lưỡi, luôn khiến tôi xua tan hết mọi u sầu.
Đúng lúc tôi hơi lơ đãng, người bên cạnh bỗng kéo mạnh tôi một cái.
Ngẩng đầu lên, chẳng biết từ khi nào Trần Toại đã vòng ra ngoài, che chắn cho tôi khỏi vũng nước do một chiếc xe chạy ngang bắn lên.
"Nhìn đường."
Trần Toại không để ý đến quần áo bị nước bắn ướt, vẫn tiếp tục che ô cho tôi.
Chiếc áo thun tối màu có một phần dính sát vào eo và bụng, thấp thoáng lộ ra đường nét cơ bắp rõ ràng.
Tôi không biết điều mà huýt sáo một tiếng, lập tức bị anh lườm cho một cái.
Đi đến dưới tòa nhà dạy học, tôi mới nhớ ra anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.
"Trần Toại, anh vẫn chưa trả lời em đó!"
Anh thẳng tay nhét ô trả lại tôi, khách sáo nói lời cảm ơn.
Đi được hai bước mới quay lưng vẫy tay, "Sẽ không có cái lúc đó đâu."
Tôi đứng yên tại chỗ, lúc này mới cảm nhận rõ cái lạnh của ngày mưa âm u, từng chút từng chút bám lấy làn da trần.