Năm nay, ngày 21 tháng 11, là Trình Tuế ở bên tôi.
“Em học làm bánh từ bao giờ vậy?” — Anh tựa người vào tường, dáng vẻ cà lơ phất phơ.
“Năm nào đến sinh nhật anh em cũng làm.”
Không cần tôi nói thêm, anh đã ôm chặt lấy tôi, đầu dụi dụi vào hõm cổ tôi như một đứa nhỏ.
“Anh là chó à, Trình Tuế?”
Anh gật đầu ngoan ngoãn, lầm bầm, “Ừ, anh là cún con của Hứa Nguyện.”
Tôi bị anh dây dưa mãi mới làm xong chiếc bánh kem, vất vả hơn mọi năm, nhưng cũng thoả mãn hơn bất cứ lúc nào.
Chiếc bánh kem phủ kem tươi trắng muốt, tấm sô cô la trang trí ghi: Trình Tuế, sinh nhật vui vẻ.
Tôi vừa cắm nến xong thì thấy anh đang nghiêm túc nhìn tôi.
“Hứa Nguyện, mấy năm qua, anh nỗ lực trị liệu, học hành, chỉ vì một mục đích duy nhất — là mong một ngày được gặp lại em.”
Giọng anh rất trầm, nhưng từng chữ như gõ thẳng vào tim tôi.
“Trước tiên, ước nguyện đi đã.”
Anh nhắm mắt lại, vô cùng thành tâm.
Khi ngọn nến tắt, tôi mới hỏi, “Năm đó anh ước gì vậy?”
Trình Tuế nhướng mày, chống cằm nhìn tôi cười, “Anh ước có Hứa Nguyện.”
Tôi ngớ người mất mấy phút mới hiểu ra cái trò chơi chữ lòng vòng đó.
Để vớt vát chút thể diện, tôi nghiêm túc hỏi lại, “Vậy còn điều ước vừa rồi?”
“Giống năm đó.”
Anh ước có Hứa Nguyện.
Như chợt nhớ ra gì đó, anh đột nhiên thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh đi, “Cái bánh này, em đã từng làm cho cậu ta chưa?”
“Có làm rồi… hả??”
Xong đời.
Trình Tuế lườm một phát, tôi lập tức yếu thế.
Tôi cố gắng vắt ra hai giọt nước mắt tỏ vẻ đáng thương, nhưng anh không mắc bẫy, ngược lại còn túm lấy cổ tôi, ép tôi nhìn vào mắt anh.
“Còn muốn diễn?”
Tôi tiện tay quệt kem lên mặt anh, chọc anh nổi cáu thật sự.
Chẳng mấy chốc, mặt tôi cũng bị bôi đầy kem, bị anh ép vào ghế sofa.
Anh còn cù tôi đến mức nước mắt cũng bật ra vì cười.
Tôi vòng tay ôm lại anh, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Tốt quá rồi, A Tuế của tôi… cuối cùng cũng không còn vỡ vụn nữa.