— Hứa Nguyện:
Gửi khi mở thư:
Lúc cậu mở phong thư này ra, có lẽ mình đã ở trên chuyến bay ra nước ngoài rồi.
Thật đáng tiếc, cuối cùng vẫn không thể gặp cậu lần cuối.
Cậu là cô gái duy nhất từng kiên trì theo đuổi mình như vậy.
Chỉ tiếc là lúc đó mình thật sự không có tâm trí yêu đương, chỉ muốn dốc hết sức cho học nghiệp.
Vì thế mình đã từ chối cậu hết lần này đến lần khác. Mình cứ nghĩ cậu sẽ biết điểm dừng, nhưng cậu lại luôn mang đến những bất ngờ.
Mình muốn nói rằng, bánh sinh nhật cậu làm rất ngon, ngon hơn bất kỳ chiếc bánh nào mình từng ăn. Tối hôm đó, cậu nói muốn mình thích cậu. Xin lỗi, mình lại từ chối một lần nữa.
Tối đó về, mình trằn trọc không ngủ.
Mình biết lòng mình đã dao động mạnh mẽ, nhưng mình không dám thừa nhận.
Sau đó đi dã ngoại, mình cố tình nhảy xuống hồ, muốn xem phản ứng của cậu.
Cậu ôm chặt lấy mình, khóc gọi “A Tuế”, tim mình thật sự lệch mất một nhịp. Cảm giác đó… chưa từng có.
Nhưng nếu biết việc đó sẽ khiến cậu rời xa mình, mình thà rằng chưa bao giờ làm như vậy.
Hứa Nguyện, mình nghĩ… mình đã thích cậu rồi.
Khi mình tự tin quay lại, muốn tỏ tình với cậu, cậu lại nói: “Trần Toại, em không còn hứng thú với anh nữa.”
Cảm giác mất mát ấy bao trùm lấy mình, lần đầu tiên trong đời, mình thấy sợ đến vậy — sợ mất cậu.
Hứa Nguyện, mình biết có lẽ một ngày nào đó cậu sẽ chán nản, nhưng không ngờ lại đến nhanh như thế.
Có lẽ là báo ứng chăng — cậu bắt đầu tránh mặt mình.
Đến khi mình thấy cậu ôm người trợ lý tâm lý mới đến, khóc nức nở trong vòng tay anh ta — giống hệt như cậu từng ôm mình — thì mình hiểu rồi.
Thì ra, mình chỉ là người thay thế.
Thì ra, cậu gọi là “A Tuế”.
Hứa Nguyện, đến lúc này mình mới thật sự cảm thấy thất bại.
Mình đã đánh mất một vầng trăng sáng mà lẽ ra mình có thể giữ lấy.
Cậu biết không, sinh nhật năm ngoái, điều ước của mình là: “Chờ đến khi học hành ổn thỏa, mình sẽ đến bên Hứa Nguyện.”
Giờ thì mọi chuyện đã rồi, chẳng còn gì để trách ai.
Tất cả đều có nhân quả.
Chúc cậu cả đời bình an, thuận lợi. Đời này… không gặp lại nữa.
— Trần Toại
--Hết--