Ba ngày sau, tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện Nhân dân số 3.
Là y tá gọi.
"Alo, có phải người nhà của bệnh nhân Cố Lãng không? Anh ta đang ẩu đả gây thương tích tại sảnh khoa sản, hiện công an đang giữ người, chị đến ngay đi."
Tôi khẽ nhíu mày, định từ chối. Nhưng nghĩ lại, vở kịch hay này nếu thiếu khán giả thì phí quá.
Tôi thay một bộ đồ công sở chỉnh tề, tô son đỏ thẫm, xách túi Hermes bước ra khỏi nhà.
Đến bệnh viện, cảnh tượng trước mắt hỗn loạn không thể tả.
Lâm Tích tóc tai rũ rượi, ngồi bệt dưới đất khóc lóc, trên mặt in hằn dấu năm ngón tay đỏ chót.
Bà Lý thì đang túm lấy áo bác sĩ gào thét: "Các người khám sai rồi! Cháu tôi là cháu đích tôn nhà họ Cố, sao lại không cùng huyết thống được!"
Cố Lãng bị hai viên cảnh sát giữ chặt, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên tia máu, miệng vẫn không ngừng chửi bới: "Con đàn bà lăng loàn! Mày dám cắm sừng tao! Mày dám bắt tao 'đổ vỏ' cho thằng khác!"
Thấy tôi bước đến, không gian bỗng chốc im bặt.
Tiếng giày cao gót của tôi gõ xuống nền gạch lạnh lẽo, âm thanh đều đều, đanh thép.
"Tống Giai!" Cố Lãng như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, vùng vẫy muốn lao về phía tôi. "Chị dâu! Chị nói đúng! Con đàn bà này lừa tôi! Cái thai không phải của tôi!"
Tôi dừng lại cách họ ba bước chân, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng quét qua một lượt.
"Ồ? Thế à? Chẳng phải ba hôm trước cậu còn bảo tôi ghen ăn tức ở, muốn hại cháu đích tôn nhà họ Cố sao?"
Sự việc vỡ lở nhanh hơn tôi tưởng.
Hóa ra, sau cú điện thoại của tôi, Cố Lãng sinh nghi nên lén lấy mẫu tóc của Lâm Tích và kết quả chọc ối đi xét nghiệm ADN chui.
Kết quả: Không cùng huyết thống.
Cha đứa bé là sếp cũ của Lâm Tích – một gã đàn ông 50 tuổi đã có vợ con đuề huề, người vừa đá cô ta ra đường cách đây ba tháng.
Bà Lý lúc này mới lồm cồm bò dậy, lao đến nắm lấy tay tôi, nước mắt ngắn nước mắt dài:
"Giai Giai ơi, mẹ sai rồi! Mẹ bị con hồ ly tinh này lừa! Con ơi, con là con dâu hiếu thảo nhất của mẹ, con nói giúp Lãng một câu với cảnh sát đi, nó chỉ là nóng giận quá thôi..."
Tôi rút tay lại, lấy khăn giấy ướt trong túi ra lau từng ngón tay, như thể vừa chạm phải thứ gì bẩn thỉu lắm.
"Mẹ à, mẹ quên nhanh thế? Ba ngày trước mẹ còn bảo tôi là người ngoài mà."
Tôi ném tờ khăn giấy vào thùng rác bên cạnh, quay sang nhìn Lâm Tích đang run rẩy.
"Cô cũng can đảm lắm. Dám mang dòng máu của kẻ khác về bắt nhà họ Cố nuôi, còn định chiếm nhà của tôi để làm tổ ấm. Tiếc là, lòng tham của cô lớn hơn não."
Lâm Tích ngẩng đầu lên, ánh mắt oán độc:
"Tống Giai, cô đừng đắc ý! Nếu không phải tại cô phá đám, tôi đã thành công rồi! Cô cũng chỉ là một con góa phụ, cô có gì hơn tôi chứ?"
"Tôi hơn cô ở chỗ..." Tôi cúi người xuống, ghé sát tai cô ta thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng nhưng sắc như dao. "...Tôi biết tự trọng. Và tôi biết, thứ gì không phải của mình thì đừng bao giờ đụng vào."
Tôi không bảo lãnh cho Cố Lãng.
Hắn bị tạm giam 15 ngày vì tội gây rối trật tự công cộng và cố ý gây thương tích. Công ty sau đó cũng chính thức sa thải hắn vì bê bối đời tư ảnh hưởng đến hình ảnh doanh nghiệp.
Ngày Cố Lãng ra trại, hắn tìm đến nhà tôi. Nhưng lần này, chìa khóa từ, mật khẩu, tất cả đều vô dụng.
Tôi đã bán căn nhà đó.
Ngay sau hôm ở bệnh viện, tôi liên hệ môi giới, bán căn hộ rộng 140m2 đó với giá thấp hơn thị trường một chút để đẩy đi nhanh gọn.
Toàn bộ đồ đạc của Cố Viễn, tôi đã chuyển về một căn hộ chung cư cao cấp mới mua, đứng tên một mình tôi, ở khu vực yên tĩnh hơn.
Tôi đứng trên ban công căn nhà mới, nhìn xuống thành phố Bắc Kinh lấp lánh ánh đèn.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ ngân hàng: "Tài khoản của quý khách vừa nhận được số tiền 300.000 tệ."
Nội dung chuyển khoản: "Cố Lãng trả nợ."
Hóa ra, để cứu con trai khỏi cảnh nợ nần và thất nghiệp, bà Lý đã phải bán căn nhà tập thể cũ kỹ – nơi trú thân cuối cùng của bà và Cố Lãng. Giờ đây, họ phải đi thuê nhà trọ tồi tàn ở ngoại ô để sống qua ngày.
Tôi mỉm cười, xóa tin nhắn, chặn số liên lạc cuối cùng liên quan đến nhà họ Cố.
Tối giao thừa năm nay, tôi lại ngồi một mình.
Trên bàn thờ, di ảnh Cố Viễn được đặt ở vị trí trang trọng nhất, bên cạnh là lọ hoa ly trắng anh thích, tỏa hương thơm ngát.
Tôi rót hai ly rượu vang đỏ.
Một ly cho tôi. Một ly đặt trước mặt anh.
"Anh Viễn, em làm xong rồi."
Tôi khẽ chạm ly vào khung ảnh.
"Căn nhà đó chứa quá nhiều kỷ niệm đau buồn và sự phản bội của những người thân anh tin tưởng nhất. Em bán nó đi, không phải vì muốn quên anh, mà vì em muốn chúng ta bắt đầu lại."
"Số tiền bán nhà, em trích một nửa lập quỹ học bổng mang tên anh tại trường Đại học Xây dựng. Một nửa còn lại, em sẽ dùng để sống thật tốt thay cho phần đời của anh."
Ngoài cửa sổ, pháo hoa bắt đầu nổ đì đùng, rực rỡ cả một góc trời.
Tôi nhìn những chùm sáng vút lên cao rồi tan vào hư không, lòng nhẹ bẫng.
Cuộc đời này ngắn lắm.
Tôi đã khóc đủ cho những mất mát. Giờ là lúc tôi mỉm cười và bước tiếp.
Bởi vì tôi biết, ở một nơi nào đó rất xa, Cố Viễn vẫn luôn dõi theo tôi, mong tôi hạnh phúc.
"Chúc mừng năm mới, Cố Viễn."
"Chúc mừng năm mới, Tống Giai."
Tôi uống cạn ly rượu. Vị chát nơi đầu lưỡi tan đi, chỉ còn lại dư vị ngọt ngào.
(Hết)