Nói đoạn, hắn nhấc chân bỏ đi, cửa buồng giam một lần nữa đóng sầm, chốt cài.
Tiếng cước bộ cấp tốc dạt đi.
Ta ngẩn người ngồi lỳ trên thềm đá, đang dần tiếp thu cái "bản án" chốt cục này.
Hậu san ư? Tự Thú Cốc à? Phệ Kim dứu hả? Đút... Đút nấm sao?
Cái này là trừng phạt... sao bề ngoài lại giống đi thống kê chiến lợi phẩm cụ thể quá đỗi, lại có phần hơi... đi chân đất thế này?
Bét ra là không cần mắc kẹt vô mấy buồng ngục đáng sợ, cũng chẳng cần đương đầu với đám quan hệ ma tộc rắc rối (trong thời gian ngắn).
Lại thêm, đút ăn tiểu động vật?
Dẫu có là cái giống "Phệ Kim dứu" đó âm sắc tên không được thiện tâm cho lắm, nhưng so ra vẫn còn đỡ khẩm hơn là leo lên chiến hỏa, lại không thì là bưng bít ở hắc thủy lao tiếp đúng không?
Trọng tâm chính là —— hái nấm! Đút nấm! Liên quan mật thiết tới "nước khởi nguồn của vạn điều tồi tệ" cùng chuyến lỡ chân xui xẻo của ta chứ bộ!
Hẳn cái tên ma quân đó cố ý nhỉ? Đích xác là có cố ý đó chớ!
Dùng cái thủ pháp hoang đường ngỡ chừng, khiến cái kẻ dựng màn kịch "mắt nấm" như ta đây đi "yêu đương hứa gả" với đám nấm đó, để ghi lòng tạc dạ (nói khác là trừng phạt đi) cho cái vụ phốt to đùng quái gở của ta chứ.
Chẳng biết làm thế nào mà cái nhịp đập tim khẩn trương cực độ của ta, giờ này đã xả ra một tẹo.
Không có họa sát sinh lân cận, không bị đòn roi nhừ tử, ngay cả tống giam cũng chưa từng (ta đã có nơi nào để nương tựa đi nữa đâu).
Một giải pháp tạm hoãn nom bề có phần lạ đời, chông gai trắc trở, nhưng chừng như... vẫn giữ lại hơi thở mà hít tiếp được.
Được rồi.
Tự Thú Cốc thì Tự Thú Cốc vậy.
Phệ Kim dứu thì Phệ Kim dứu đi, nấm thì nấm thôi.
Cũng bằng hơn việc thành cái nấm quỷ, không thì là chết dính với đống nấm.
Ta đưa mấy ngón tay đang sũng bùn lên, nguệch ngoạc vô tình trên thềm đá giá rét thành hình một nụ nấm xiêu vẹo nhỏ bé.
Kế đó, hướng về cái cây nấm xấu hoắc nọ, toét mồm ra cười một tràng mừng mạng thoát chết, lại như mang chút bất đắc dĩ, trông còn xấu hơn cả lúc òa khóc.
Cái cô bé đi lượm nấm nọ ơi, dịp này, chắc cú là được bưng sọt tre, leo lên đổi thay số mệnh thôi đấy.
—Hoàn