Nhưng trời không toại lòng người, trên đường đi làm việc cùng bạn thân chỉ vì ngủ quên 1 giấc trên xe, cô ấy đã lái xe đến 1 quán bar.
Bước qua cửa mới phát hiện là quán bar của Chu Tấn, bạn của Trình Dã khai trương.
Tôi bừng tỉnh, phát hiện kịch bản kiếp trước vẫn đang lặp lại.
Trong quán bar, Trình Dã ôm Lâm Phương Phi ngồi giữa đám đông, nhìn thấy tôi đến anh dường như không hề bất ngờ chút nào.
Quả nhiên trào phúng cười 1 tiếng.
"Là cô Nam phải không? Bọn họ nói người tôi cứu là cô!"
"Đúng vậy." Tôi gật đầu.
Thế là anh nhíu mày.
"Bọn họ nói ơn cứu mạng của tôi cô muốn lấy thân báo đáp, ban đầu tôi còn không quá tin tưởng."
"Nhưng hôm nay cô lại tìm mọi cách theo đuổi đến tận đây, vậy thì đừng trách tôi nói lời khó nghe."
Anh đột nhiên đứng dậy, từ trên cao liếc nhìn tôi, sự khinh bỉ trong mắt không hề che giấu.
"Cô Nam xin hãy nghe cho kỹ!"
"Ơn cứu mạng của tôi cô có thể không báo, nhưng tuyệt đối không thể lấy oán trả ơn như vậy được!"
Anh dằn từng chữ nói xong, khuôn mặt lạnh như băng sương.
"Tôi nói như vậy, cô có thể nghe hiểu không?"
Giống y như đúc kiếp trước, ngay cả những lời tổn thương người khác cũng không sai 1 chữ.
Ngày này kiếp trước, trong quán bar vây kín bạn bè của Trình Dã và Chu Tấn.
Đại đa số trong số họ đều biết quá khứ của tôi và Trình Dã.
Lúc đó tôi ngây thơ cho rằng họ sẽ giúp tôi chứng minh mối quan hệ yêu đương với Trình Dã.
Thế là lúc Trình Dã sai người đuổi tôi đi, tôi liều mạng vừa vùng vẫy vừa nói ra sự thật.
Tôi biết bộ dạng của tôi lúc đó chắc chắn rất vặn vẹo và chật vật, nhưng tôi không nỡ để Trình Dã bị lừa gạt, không cam tâm tình cảm của mình kết thúc mà không có kết quả.
Tôi giơ điện thoại lên, cầu xin anh nhìn 1 cái ảnh chụp chung thân mật của chúng tôi, anh chán ghét sai người đem tiêu hủy toàn bộ những bức ảnh giả đó.
Trong lúc giằng co cổ áo của tôi bị kéo ra, lộ ra 1 bên bờ vai.
Lâm Phương Phi phì cười 1 tiếng.
Cô ta quay đầu liếc mắt đưa tình với Trình Dã nói: "Anh Trình Dã, người ta sao lại lấy oán trả ơn chứ, vóc dáng đó không phải rất tốt sao?"
Trình Dã làm ngơ tiếng khóc lóc của tôi, cưng chiều nhéo má Lâm Phương Phi.
"Em thiếu đòn rồi đấy."
Đối với sự tương tác của họ, những người trong quán bar cười đầy ẩn ý, không có lấy 1 người chịu đứng ra nói đỡ cho tôi 1 câu.
Ngay cả Chu Tấn, người lén nhét thiệp mời cho tôi cũng mất tự nhiên quay đi chỗ khác.
Khi tôi bị kéo ra khỏi cửa lớn quán bar, Trình Dã đang đỡ lấy gáy Lâm Phương Phi, thâm tình hôn xuống...
Giờ này khắc này tôi bừng tỉnh.
Trình Dã không đợi được câu trả lời của tôi, đã mất đi chút kiên nhẫn cuối cùng.
"Đã nghe không hiểu, vậy tôi cũng không ngại nói thẳng, việc lấy thân báo đáp của cô đối với tôi mà nói chính là lấy oán trả ơn!"
"Nói thật cho cô biết, cô không phải gu của tôi, cho dù là trước khi mất trí nhớ tôi cũng sẽ không thèm nhìn cô lấy 1 cái."
Giọng điệu của anh lạnh lẽo.
"Cho nên, đừng ôm dù chỉ 1 chút ảo tưởng với tôi nữa."
Quán bar im lặng đến cực điểm.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi vào người tôi.
Dù biết quá khứ của tôi và Trình Dã, nhưng họ vẫn chờ xem trò cười của kẻ bị vứt bỏ.
Mà bộ dạng phiền phức không chịu nổi từ trên cao nhìn xuống của Trình Dã không còn làm tôi đau đớn nửa phân nào nữa, ngược lại khiến tôi sinh ra 1 nỗi hận sâu sắc.
Thế là tôi cười, giọng điệu khoa trương hỏi:
"Cho nên giám đốc Trình nóng nảy cảnh cáo tôi lâu như vậy, là vì cho rằng tôi đã nhìn trúng anh sao?"
Mọi người kinh ngạc dừng động tác, lặng lẽ vểnh tai lên.
Trình Dã khinh thường khẽ nhạo báng.
"Đừng cho rằng tôi không biết, cô vì nghe ngóng tin tức của tôi mà đã liên lạc đến chỗ luật sư của tôi rồi."
Lâm Phương Phi lại cười rồi.
Cười khúc khích, cười đến mức cong cả eo.
"Cô Nam, cô là thèm khát vị hôn phu của tôi đến mức nào vậy, thế này cũng quá nỗ lực rồi nha."
Những người xung quanh cũng hùa theo cười khẽ.
Tôi lắc đầu, cười rất bất đắc dĩ.
"Đương nhiên là phải nỗ lực rồi."
Vừa nói vừa chậm rãi từ trong túi móc ra 1 tờ giấy trắng.
Tờ giấy trắng mở ra, 2 chữ lớn "Giấy nợ" thình lình xuất hiện trước mặt mọi người.
"Dù sao nếu không nỗ lực, tiền vị hôn phu của cô nợ tôi e là sẽ quỵt mất đấy!"