Giấy nợ trong tay tôi là do Trình Dã ký 3 năm trước.
Lúc đó anh vì tôi mà cắt đứt quan hệ với nhà họ Trình, sau đó bị đóng băng tất cả thẻ ngân hàng.
Tôi lấy ra toàn bộ tiền tiết kiệm để cổ vũ anh khởi nghiệp.
Lúc đó anh đỏ hoe hốc mắt, nắn nót từng nét viết xuống tờ giấy nợ kia.
Anh nói: "Nam Vũ, nợ em, anh dùng cả đời để trả."
Giờ đây 1 đời của anh tôi đã không còn tha thiết, vậy lấy lại tiền gốc là điều tôi đáng được nhận.
Lời tôi vừa dứt, trong quán bar liền xôn xao.
Thứ nhất, Trình Dã là người thừa kế duy nhất của nhà họ Trình, hướng 1 tiểu Trung y như tôi vay tiền quả là khó mà tin nổi.
Nhưng nghĩ đến màn Trình Dã bị đuổi khỏi nhà, lập tức lại lộ ra biểu cảm chợt hiểu ra.
Thứ 2, Trình Dã vừa rồi tự cho là đúng trách mắng tôi quấy rối trước mặt mọi người, lớn tiếng cảnh cáo tôi bớt yêu anh ta 1 chút, đến cuối cùng lại toàn là anh ta tự đa tình.
Vì vậy quần chúng ăn dưa nhất thời có chút không khống chế được âm lượng.
"Thế mà lại đến đòi nợ, phụt..."
"Phụt... Không phải nợ tình mà là nợ tiền!"
Tiếng xì xào bàn tán đã ngày càng lớn, thậm chí có người không nhịn được nụ cười trên mặt nữa.
Kẻ vây xem xưa nay vốn là vậy, ai chiếm thế thượng phong thì hùa theo người đó cho sướng.
Sắc mặt Trình Dã cực kỳ khó coi, anh nhìn cũng không thèm nhìn giấy nợ trong tay tôi, trào phúng lên tiếng:
"Ha, đạo hạnh cũng không cạn đâu, chẳng qua cô giở trò gì ở chỗ tôi cũng vô dụng thôi, trước khi tôi trở mặt, nhân lúc còn sớm cút đi."
Tôi lạnh mặt, giơ cao tờ giấy nợ kia lên.
Đảm bảo mọi người đều nhìn thấy chữ viết tay độc đáo của Trình Dã xong, giọng nói cũng trở nên cay nghiệt:
"Nét chữ này anh tự nhìn cho rõ, bên trên còn mang theo dấu vân tay ngón trỏ anh in xuống đấy."
"Nếu như thật sự vụng mắt, tôi không ngại anh tìm cơ quan chuyên môn đến giám định thật giả đâu."
"Hơn nữa ngoài tờ giấy nợ này ra, tôi còn có lịch sử chuyển khoản vào thẻ ngân hàng của anh 3 năm trước."
Trình Dã nhìn mấy dòng chữ kia, ánh mắt khẽ lóe.
Giây lát sau biểu cảm lạnh lùng xuất hiện 1 tia nới lỏng, đột nhiên nhíu mày gắt gao ấn trụ huyệt thái dương.
Tôi lạnh lùng cười nhạo 1 tiếng.
"Sao nào, nhìn rõ chưa?"
"Nhìn rõ rồi thì anh nên biết vì sao tôi lại bắt quàng làm họ với luật sư của anh rồi chứ."
"Dù sao thủ tục kiện tụng cũng rườm rà, có lẽ luật sư của ngài có thể hiểu được đạo lý thiếu nợ trả tiền là chuyện thiên kinh địa nghĩa hơn ngài đấy!"
Lúc này khách trong quán bar cũng gia nhập hàng ngũ ăn dưa.
"Gã đàn ông này là không muốn trả tiền nên bắt đầu giả vờ đau đầu sao?"
"Vừa rồi còn tưởng cô gái kia thật sự quấy rối anh ta đấy, hóa ra là anh ta nợ tiền không trả còn cắn ngược lại 1 miếng."
"Nhìn ăn mặc ra vẻ đạo mạo, thế mà lại là kẻ quỵt nợ!"
Đầu Trình Dã tựa hồ đau lợi hại hơn, sắc mặt âm trầm, mi tâm càng vặn càng chặt.
Lâm Phương Phi có chút hoảng hốt.
Cô ta kéo tay đang xoa đầu của Trình Dã ra.
"Anh Trình Dã, nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, mau dừng lại đi, đừng tự hành hạ mình."
Nói xong xoay người đoạt lấy giấy nợ trong tay tôi, vò nát xé vụn.
"Cô còn dám ăn nói xằng bậy, với thực lực của nhà họ Trình tội danh phỉ báng này cô gánh chắc rồi!"
Tôi bình tĩnh nhướng mày.
"Cô Lâm vội cái gì? Vừa rồi nghe thấy tôi tìm luật sư cô không phải cười tươi như gà mẹ sao?"
"Khu khu 80 vạn sao lại đến mức khiến các người vừa đau đầu vừa trở mặt thế?"
Đang nói chuyện, tôi lại từ trong túi lấy ra tờ giấy nợ thứ 2.
"Nhìn cho kỹ, loại giống y hệt thế này tôi có rất nhiều tờ."
Nói xong tôi nhét tờ giấy nợ đó vào túi áo trước ngực Trình Dã.
"Đại sếp Trình, muốn quỵt nợ thì cứ nói thẳng, tôi còn kính anh là 1 hán tử, vu khống chủ nợ mù mắt cầu mà không được tình yêu của anh thì hơi vô sỉ rồi đấy."
"Cho anh 3 ngày, tiền không đến tài khoản, đừng trách kẻ chân đất tôi đây không sợ kẻ mang giày là anh."
Cảnh tượng ngày hôm đó rất khó coi, chủ nhà Chu Tấn giả vờ như vừa bận xong việc, vội vàng chạy ra làm hòa.
Tôi không đợi anh ta mở lời, trực tiếp rút thư mời từ tay cô bạn thân ném thẳng vào mặt anh ta.
"Chu Tấn, dám thích vị hôn thê của người khác thì phải dám tự mình to gan tranh giành, chứ không phải đi khơi mào chiến tranh của người khác, rồi giống như con rùa rụt cổ trốn trong bóng tối chờ ngư ông đắc lợi."
Mặt Chu Tấn lúc xanh lúc trắng.
"Wow, kích thích quá, ông chủ quán này không phải thích vị hôn thê của tên quỵt nợ đó chứ!"
"Tên quỵt nợ diễn xuất cũng khá đấy, trán đổ cả mồ hôi rồi kìa."
Chu Tấn mất hết thể diện, bắt đầu tổ chức dọn dẹp hiện trường đuổi khách ra ngoài.
Trong phòng loạn thành 1 đoàn, tôi cũng xoay người, đầu không ngoảnh lại rời khỏi quán bar.
Còn ánh mắt Trình Dã giống như bị 1 cỗ sức mạnh cường đại nào đó nhiếp trụ, gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng tôi.
Trong mắt ngoài sự tức giận, còn cuộn trào nỗi hoang mang và bất an sâu sắc.