Trình Dã đứng bên giường tôi, trong mắt đầy vẻ phẫn nộ.
"Cô đúng là âm hồn không tan!"
"Lẽ nào cô mua chuộc bác sĩ để diễn cho tôi xem 1 vở kịch lớn thế này, nói đi, rốt cuộc làm sao mới có thể tống cổ cô đi đây?"
Anh nói xong, ánh mắt rơi xuống bàn tay cắm đầy ngân châm của tôi, phút chốc không nhịn được mà bật cười ra tiếng.
"Diễn kịch diễn đủ bộ, cô ra tay với bản thân cũng đủ tàn nhẫn đấy."
Vừa nói anh vừa bất ngờ tóm chặt lấy cổ tay tôi không chút đề phòng.
"Hôm nay tôi phải xem thử rốt cuộc cô đứt sợi gân nào!"
"Đừng mà!" Lâm Phương Phi hô lên 1 tiếng thất thanh.
Nhưng muộn rồi.
Những vết thương dữ tợn mặt trong ngón tay tôi đã phơi bày trần trụi trước mắt Trình Dã.
4 ngón tay, những vết sẹo nông sâu không đồng đều, đều là vì không để tấm thép kia đâm vào trái tim anh mà lưu lại.
Trình Dã ngây người.
Đáy mắt anh hiện lên tia hoảng loạn, tiếp đó nhanh chóng chụp lấy 1 bàn tay khác của tôi.
Vẫn y như vậy, 4 ngón tay, ngón nào cũng mang sẹo.
Anh có 1 khoảnh khắc thất thần, trong mắt tràn ngập nỗi hoang mang không khống chế được.
"Chuyện này không thể nào!"
"Không thể nào!"
Anh hít sâu 1 hơi, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại.
Lâm Phương Phi thấy anh lại ấn huyệt thái dương, trong cái khó ló cái khôn.
"Anh Trình Dã, anh đã cứu cô ta, cô ta giúp anh đỡ tấm thép 1 chút không phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao?"
"Anh bình tĩnh 1 chút đi, cô ta hiện tại chính là dở trò theo đuôi dai dẳng không thành công lại bắt đầu giở khổ nhục kế rồi, anh ngàn vạn lần đừng động lòng trắc ẩn với cô ta."
Y hệt như kiếp trước, lời của Lâm Phương Phi dường như giúp Trình Dã nắm lấy cọng rơm cứu mạng.
Kiếp trước tôi hèn mọn dùng vết sẹo trong lòng bàn tay để chứng minh tình yêu của chúng tôi với Trình Dã, lúc đầu Trình Dã đúng là có cảm động.
Tôi nghĩ dù chỉ cảm động 1 chút xíu thôi anh ấy hẳn cũng sẽ chủ động đi điều tra sự thật.
Nhưng tôi sai rồi.
Có lẽ là nhu nhược đến mức không dám kiểm chứng, có lẽ là tự phụ đến mức khinh thường đi kiểm chứng.
Nhưng tóm lại những lời Lâm Phương Phi nói vô tình trao cho anh 1 lý do trốn tránh cực kỳ hợp lý.
Thế nên anh cố tình làm tổn thương tôi 1 cách tàn nhẫn.
"Cho dù cô nói là thật thì sao? Tôi trước nay luôn trung thành với cảm giác của bản thân, dù mất đi ký ức, nhưng nhịp tim của tôi sẽ nói cho tôi biết người tôi yêu là ai."
Anh sờ lên vị trí trái tim mình, cười tàn nhẫn.
"Chỗ này của tôi, đối với cô không có cảm giác!"
Hôm đó tôi khóc trong tuyệt vọng, tôi cũng từng khuyên bản thân nên từ bỏ.
Nhưng trong mơ hình bóng Trình Dã khuôn mặt đầy máu vẫn không chịu buông tha tôi.
Sự tốt đẹp của Trình Dã và sự tồi tệ của Trình Dã không ngừng giằng xé tôi, khiến tinh thần tôi sụp đổ hết lần này tới lần khác.
Giờ đây sống lại 1 lần, đối mặt với thái độ của Trình Dã, trong lòng tôi lại chẳng thể gợn lên chút sóng gió nào nữa.
Trình Dã nghe xong lời nói của Lâm Phương Phi, sự bối rối trong mắt tan đi, anh như được giải thoát, xuôi theo bậc thang buông tha cho chính mình.
Chân mày anh dãn ra, dường như đầu cũng không còn đau nữa.
Nhưng thái độ đối với tôi dường như có chút khác biệt.
Giọng điệu anh dịu xuống, không nhìn vào tay tôi nữa.
"Nếu muốn ỷ ân đòi báo đáp, mục đích của cô đã đạt được rồi."
"Nói đi, muốn cái gì? Ngoại trừ tình cảm, những thứ khác tôi đều có thể cho."
Tôi phì cười 1 tiếng.
Nhàn nhã dựa vào đầu giường, khinh bỉ đánh giá anh từ trên xuống dưới.
"Ỷ ân đòi báo đáp á? Nói thật cho anh biết, cho dù là 1 con chó hoang tôi cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, anh dù mặc kệ hèn sang thì tốt xấu gì cũng được tính là 1 mạng người cơ mà."
"Còn bảo cái gì cũng cho được, khẩu khí cũng không nhỏ đâu. Chúng ta có thể trả trước khoản nợ 80 vạn kia rồi hẵng chém gió có được không?"
Mặt Trình Dã nghẹn đến đỏ bừng, muốn phản bác nhưng nhất thời lại không thốt ra được 1 lời nào.
Đúng lúc sư phụ đi tới rút kim cho tôi.
Rút 1 bàn tay, phần còn lại tôi tự mình rút.
Khi đầu ngón tay tôi nắn lấy ngân châm, phản ứng của Trình Dã vô cùng kịch liệt lui về phía sau 1 bước, như phản xạ có điều kiện mà giấu tay ra sau lưng.
Nhận ra hành vi của mình, Trình Dã đứng sững tại chỗ, nhịp thở cũng trở nên dồn dập.
Tôi nhàn nhã nhìn chằm chằm anh, ác ý chậm rãi rút từng cây châm trên tay xuống.
Cứ rút 1 cây là sắc mặt Trình Dã lại trắng thêm 1 phần.
Phản ứng bản năng của cơ thể con người không thể lừa người được, từ sớm vào 3 năm trước khi tôi lấy Trình Dã ra luyện tay nghề anh ấy đã sợ tôi rồi.
Chỉ cần tôi cầm kim là chắc chắn anh ấy sẽ giấu tay đi trước tiên.
Lúc này anh gắt gao nhìn chằm chằm cử động của tôi, biểu cảm từ khiếp sợ dần trở nên hoảng hốt.
Anh đi qua nắm lấy tay Lâm Phương Phi, giọng nói đứt quãng vỡ vụn.
"Chúng ta, về nhà, trước đi."
"Để tôi, về nhà trước đi!"