Trình Dã rời đi rồi, anh có bị kích thích mà nhớ ra điều gì hay không tôi không rõ, nhưng đến chiều tối ngày thứ 3, tôi nhận được khoản tiền trả nợ của anh.
100 vạn.
Trừ đi 80 vạn tiền gốc, 20 vạn còn lại là tiền lãi.
Lúc đó tôi đang dọn dẹp những dấu vết mà Trình Dã lưu lại chỗ tôi.
1 số bức ảnh chụp chung.
Rất nhiều thư tình.
Lời tình tự chép trên trang lót, chuyện đời thường dán trên cánh cửa tủ lạnh.
Lật đến tờ giấy nợ bản gốc, âm thanh thông báo tiền vào tài khoản vang lên thật đúng lúc.
Bàn tay tôi khựng lại 1 chút, lật úp khung ảnh chứa tờ giấy nợ kia xuống.
Mặt trước của khung ảnh, Trình Dã đang toe toét cười với tôi.
"Nam Vũ, còn dám đâm anh, đợi anh Đông Sơn tái khởi anh không thèm em nữa!"
"Nam Vũ, nhẹ 1 chút nhẹ 1 chút, trên tay có vết kim đâm lát nữa không có cách nào nấu cơm cho em đâu."
"Nam Vũ em đúng là 1 kẻ lừa đảo, không phải nói xong châm xong sẽ cho anh hôn sao, lần sau mà còn để em châm anh thì anh là chó!"
Tôi mở khung ảnh ra, nhìn Trình Dã của 3 năm trước 1 lần cuối cùng, sau đó xé nát bức ảnh kia cùng với tình cảm đã qua thành từng mảnh vụn.
10 giờ tối, mọi dấu vết của Trình Dã đều bị gói ghém ném vào thùng rác dưới lầu.
Lúc tôi xoay người bước về, lại bất chợt chạm trán với ánh mắt của Trình Dã.
Anh chỉ có 1 mình.
Vẻ mặt uể oải mang theo vài phần suy sụp, dưới chân tàn thuốc đã dụi tắt mấy điếu.
Tôi đoán 1 người thông minh như anh ấy, hẳn là đã sớm cảm nhận được điều gì đó từ vô số dấu vết mờ nhạt kia.
Nhìn nhau chẳng nói 1 lời, tôi cũng không có ý định ôn lại chuyện cũ với anh.
Thế là tôi đập bản gốc tờ giấy nợ vào tay anh, để anh tự mình xử lý, nói xong liền sượt qua người anh, đưa tay kéo mở cánh cửa.
Anh há mồm, muốn nói lại thôi.
Nhưng khi tôi vừa bước vào cửa, anh lại chặn cánh cửa lại.
"Nam Vũ." Anh gọi tên tôi, giọng nói có chút run rẩy.
Tôi khựng lại ở đó, không ngoảnh đầu lại.
Thật lâu sau, anh thu liễm lại cảm xúc, gian nan mở miệng.
"Nam Vũ, em biết cảm giác bị cả thế giới vứt bỏ là thế nào không? Em không nhớ rõ bất cứ người và sự việc nào, không biết lối về, cũng không nhìn rõ tương lai."
"Em mờ mịt, em hoảng sợ, em giống như 1 chiếc thuyền cô độc mất phương hướng giữa biển cả mênh mông, nỗi sợ hãi của em không có ai để giãi bày, nỗi cô đơn của em không nơi giải tỏa, em hoàn toàn bị thế giới này ruồng bỏ rồi!"
Anh buông tay, tựa vào bức tường sau lưng, cúi đầu, trong giọng điệu mang theo sự tủi thân và bất lực tột độ.
"Em sẽ không biết được cảm giác này đâu, em chưa từng mất trí nhớ, sao em có thể hiểu được. Nhưng loại thống khổ này anh ngày nào cũng đang nếm trải, từng giờ từng khắc, từng phút từng giây, anh sắp bị loại cảm giác này tra tấn đến phát điên rồi."
"Anh cần 1 người kéo anh lại, anh cần 1 ngọn hải đăng, anh cần tìm thấy bến đỗ."
Cảm xúc của anh có chút kích động, tôi thậm chí còn nghe thấy những tiếng nức nở nghẹn ngào.
"Chính trong lúc anh bất lực nhất, vị hôn thê của anh đã xuất hiện."
"Khoảnh khắc cô ấy mỉm cười với anh, anh nghe thấy tiếng nhịp tim mình đập nhanh hơn, anh cảm nhận được sự quen thuộc đã lâu không thấy, máu huyết trong người anh đều theo đó mà sôi sục cả lên."
Tốc độ nói của anh nhanh hơn, thanh điệu dần trở nên sục sôi.
"Em biết không, anh tựa như nhìn thấy ngọn hải đăng của đời mình, giống như nắm được 1 cọng rơm cứu mạng duy nhất giữa nơi biển sâu."
"Trong 1 thế giới hoàn toàn xa lạ này, điều duy nhất mà anh có thể chắc chắn là cô ấy yêu anh, và anh cũng yêu sâu sắc cô ấy."
"Đúng vậy, chính là như vậy, anh tin chắc chắn rằng, nhịp đập trái tim anh sẽ không lừa dối anh."
Anh khựng lại 1 chớp mắt, dường như đang chờ đợi những cảm xúc mãnh liệt kia trở về với sự bình lặng.
Một lát sau, khi mở lời trở lại giọng nói đã dịu đi.
"Anh sở dĩ nói với em những điều này, là vì sau khi rời khỏi bệnh viện anh đã bình tĩnh suy nghĩ 1 chút."
"1 số hành vi của em quả thực đã chạm đến 1 số phản xạ có điều kiện của anh, anh tin rằng bản thân xác thực vẫn còn 1 số chuyện chưa nhớ ra."
"Những chuyện đó có lẽ có liên quan đến em, cũng có lẽ từng rất quan trọng với anh."
"Nhưng hiện tại, anh có thể nói rõ với em rằng, cho dù sau này anh có nhớ ra thứ gì, cho dù đối với anh của trước kia nó quan trọng đến nhường nào, thì cũng không thể thay đổi được tình yêu mà hiện tại anh dành cho vị hôn thê của mình."
"Em có hiểu ý anh không?"
Đoạn bộc bạch dài dằng dặc của Trình Dã đến đây thì dừng lại.
Kết luận của anh đã rõ ràng và rành mạch.
Mặc dù trong quá trình tiếp xúc với tôi anh đã cảm nhận được điều không đúng, nhưng sau khi giằng xé anh đã chọn trung thành với cảm giác của bản thân.
Nghe xong tôi cúi đầu, lặng lẽ mỉm cười.
Đạo lý kiếp trước bị làm nhục 1 năm ròng rã cũng chưa nhìn thấu, giờ đây bỗng nhiên tôi đã ngộ ra rồi.
Không phải anh nhìn không thấu, chỉ là anh không muốn tỉnh lại!
Tôi xoay người lại, hờ hững nhìn vẻ mặt kiên định như tuyên thệ của anh, nhạt giọng đáp:
"1 quá trình diễn biến tâm lý của 1 kẻ mất trí nhớ, liên quan gì đến tôi?"
"80 vạn đã trả xong, anh sống hay chết, yêu ai hận ai, đều chẳng liên quan gì đến tôi nửa xu, nếu như anh còn không rời khỏi đây, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát."
Gió thổi qua, lá ngô đồng xào xạc rung lên.
Trình Dã đứng dưới ánh đèn trải dài, bỗng nhiên sững người.
Anh dường như không nghe thấy tôi đang nói gì, ánh mắt hoàn toàn bị hình ảnh chiếc lông vũ trên bộ đồ ngủ của tôi thu hút.
Anh nhìn chằm chằm không chớp mắt, mãi cho đến khi khóe mắt bất giác rơi xuống 1 giọt nước mắt.
Anh đưa tay vuốt mặt 1 cách khó tin, dường như không thể nghĩ thông suốt giọt nước mắt kia vì sao mà rơi xuống.
Nửa ngày trời sau mới cố gắng giữ được vẻ tĩnh lặng trên khuôn mặt.
"... Tóm lại, những lời anh muốn nói... chỉ có ngần ấy thôi."
Anh dứt khoát nói:
"Nam Vũ, mặc kệ em có giở trò gì đi chăng nữa, từ nay về sau anh sẽ không bao giờ gặp lại em!"