Hôm đó tôi đã tát mạnh Trình Dã 2 bạt tai.
Vừa tát vừa hỏi anh không muốn gặp lại còn chạy đến dưới lầu nhà tôi làm trò hèn mạt cái gì.
Trong lúc anh trở tay không kịp, tôi trực tiếp đóng sầm cửa ngăn cách anh ở bên ngoài.
Sau khi về phòng, tôi thay bộ đồ ngủ hình chiếc lông vũ kia ra, đi xuống lầu ném thẳng vào thùng rác.
Chiếc lông vũ khổng lồ kia là do chính tay Trình Dã vẽ, anh chướng mắt việc ba mẹ tôi trọng nam khinh nữ mới đặt cho tôi 1 cái tên khinh phiêu phiêu này, thế là trên chiếc lông vũ trắng như tuyết đó liền được anh tô điểm thêm đủ loại đá quý rực rỡ sắc màu.
Lúc đó, anh ngắm nghía kiệt tác của bản thân, cười lộ ra 1 hàm răng trắng bóc.
"Nam Vũ, anh sẽ dâng những thứ trân quý nhất thế gian này cho em."
Giờ đây, khi tôi vứt nó vào trong thùng rác, chiếc xe của Trình Dã cũng đang từ phía sau chầm chậm lái đi.
Tất cả đã kết thúc rồi.
Từ nay về sau, anh đã được như ý nguyện mà tương kế tựu kế, còn tôi thay da đổi thịt bắt đầu lại 1 cuộc đời mới.
Trong 6 tháng sau đó, tôi và Trình Dã không còn qua lại gì nữa.
Lần đầu tiên nghe thấy tin tức của anh là khi vụ án tai nạn giao thông khép lại.
Vốn dĩ khi kết án tai nạn cần 3 bên có mặt ký tên, nhưng tôi vì nguyên nhân công việc nên đã vắng mặt.
Luật sư đại diện sau khi trở về liền buồn cười bàn tán bát quái với tôi.
Anh ấy nói Trình Dã đã đến hiện trường từ sớm, quần áo mặc cẩn thận tỉ mỉ đứng cạnh cửa, chốc chốc lại ngóng ra ngoài.
Dường như không thấy được người cần gặp, bộ dạng như người mất hồn, mãi đến khi Lâm Phương Phi nhắc nhở anh mới ngượng ngùng giải thích, bảo là bị theo đuôi đến sợ rồi.
Tối hôm đó, tôi liền lướt thấy tài khoản của Trình Dã.
Anh công khai bày tỏ tình cảm với Lâm Phương Phi ngay trên chiếc du thuyền.
Hết lần này đến lần khác che giấu như thể có tật giật mình mà lặp lại sự thật rằng anh yêu cô ta.
Sau đó nữa là tại phòng khám tư của Tần Mộ Bạch.
Tần Mộ Bạch là do sư phụ giới thiệu, ngón tay của tôi dưới sự điều trị của anh ấy đã sắp khỏi hẳn.
Hôm đó tôi châm cứu xong rời đi chưa bao lâu, Tần Mộ Bạch liền gọi điện thoại tới.
Anh ấy nói người đàn ông vừa tới châm cứu dường như có quen biết với tôi, anh ta nhìn theo bóng lưng của tôi hồi lâu, sau đó trong quá trình châm cứu 1 bên mắt vô thức chảy nước mắt, tiếp đó lại bắt đầu đau đầu dữ dội.
Tối hôm đó, tài khoản mạng xã hội của Trình Dã liền đăng tải video anh cầu hôn Lâm Phương Phi.
Cảnh tượng cực kỳ vội vã, giống như là ý định nổi lên bất chợt, ngay cả nhẫn đính hôn cũng không chuẩn bị, cứ như vậy quỳ 1 chân xuống trước mặt Lâm Phương Phi.
Sau ngày hôm đó, Trình Dã tăng cường tần suất đến chỗ Tần Mộ Bạch châm cứu.
Còn tôi đã kết thúc liệu trình điều trị, không bao giờ tới đó nữa.
Nhiều ngày sau Tần Mộ Bạch lại 1 lần nữa gọi điện thoại tới.
Anh ấy nói: "Trình Dã đã tiết lộ thời gian đính hôn và địa điểm khách sạn của anh ta rồi."
"Anh ta nói rất nhiều lần, mỗi lần nói xong đều cố ý căn dặn tôi ngàn vạn lần không được tiết lộ cho người khác."
Tần Mộ Bạch ngừng lại 1 chút, nửa đùa nửa thật mở lời:
"Nếu em thích đồ ăn ở khách sạn đó như vậy, tôi lại vừa vặn có 1 phiếu ăn dành cho 2 người, có muốn đi cùng nhau không?"
Lúc Tần Mộ Bạch hỏi ra câu này mối quan hệ của chúng tôi đã mập mờ được 1 khoảng thời gian.
Không phải là không từng rung động.
Chỉ là cứ nghĩ đến 1 câu "Nhịp đập trái tim của tôi tuyệt đối sẽ không lừa dối tôi" kia là nháy mắt lại mất hết hứng thú.
Cho đến tận khoảnh khắc này, nhịp thở thấp thỏm lo âu của Tần Mộ Bạch xuyên qua ống nghe truyền đến màng nhĩ tôi, tôi đột nhiên phát hiện bản thân rất muốn gặp anh ấy.
Ngày đính hôn Trình Dã mời rất nhiều bảo an.
Trong trong ngoài ngoài 3 lớp vây quanh, mỗi người đều đeo bộ đàm, như lâm đại địch mà đề phòng người nào đó.
Kỳ lạ hơn là, trên tay Trình Dã cũng cầm 1 cái bộ đàm.
Lúc anh tiếp đón khách quý, lúc đứng trên đài phát biểu, thậm chí là lúc trao đổi nhẫn cùng vị hôn thê, đều như người mất hồn nhìn chằm chằm vào bộ đàm.
Anh nói: "Dám để người lọt vào các người chuẩn bị từ chức cút đi!"
Có khách khứa trêu ghẹo, mị lực của tiểu sếp Trình lớn như vậy sao, còn phải tự mình đề phòng có người tới cướp rể à?
Trên mặt Lâm Phương Phi có chút ngượng ngùng, cô ta cười gượng giải thích, nói thật sự là hết cách rồi, bị theo đuôi đến sợ thôi.
Bạn thân theo bên cạnh Chu Tấn, có chút không nghe nổi nữa, thế là không nhịn được đảo mắt trào phúng 1 cái thật lớn:
"Còn bị theo đuôi đến sợ nữa chứ, đúng là dám dát vàng lên mặt mình mà."
"Ai ai cũng biết mấy người đã trả tiền xong 6 tháng rồi, người ta 1 lần cũng chưa từng liên lạc lại với mấy người đấy!"
Lâm Phương Phi thẹn quá hóa giận đến đỏ bừng cả mặt, cô bạn thân lại tặc lưỡi 2 tiếng.
"Cô xem lại bộ dạng của vị hôn phu cô đi, đó là đang sợ hãi sao, tôi nhìn thế nào lại thấy có chút giống như mong đợi vậy?"
"Nói thật cho cô biết vậy, thật sự mong đợi thì cũng vô dụng thôi, người ta đang ở sát vách ăn bữa tối tình nhân với bạn trai rồi!"